“Cho tôi một lý do để ký.”
Không khí lập tức ngưng đọng, trước mắt Lộc Nhan lại hiện lên những dòng bình luận quen thuộc.
【Thật ra nam chính chỉ muốn bảo bối nhỏ cho anh ấy một bậc thang mà thôi, bảo bối nhỏ dạo này sao cứng đầu thế, chút tâm tư này cũng không hiểu à?】
【Đây là đơn ly hôn đấy! Nếu nam chính ký rồi thì chúng ta còn “đẩy thuyền” kiểu gì nữa? Tôi thấy bảo bối nhỏ không nỡ rời xa nên mới cố ý lấy chuyện mua nhà để lấp liếm.】
Lộc Nhan cụp mắt xuống, im lặng một lúc, rồi cố tình mềm giọng, như bao lần từng dỗ anh trước kia.
“Quản gia nói dạo này anh ngủ không ngon, khu ngoại ô yên tĩnh, chuyển qua đó anh có thể nghỉ ngơi tốt hơn, lý do này được chứ?”
Ánh mắt Thẩm Ngôn Triệt khẽ lay động, cuối cùng không hỏi thêm.
Anh dứt khoát ký tên xong, giọng nói khôi phục bình thản, chẳng nghe ra chút cảm xúc.
“Lúc dọn nhà nhớ gửi địa chỉ mới cho tôi. Những chuyện khác em tự xử lý, khỏi báo cáo tôi.”
Lộc Nhan nhanh chóng cất kỹ đơn ly hôn đã ký, không nói thêm lời nào.
Xuất viện xong, cô vừa gửi hành lý đi, vừa bắt đầu phân chia tài sản sau hôn nhân.
Suốt quá trình đó, Thẩm Ngôn Triệt không về nhà, nhưng lại liên tục đăng ảnh mới lên mạng xã hội.
Anh khoe ảnh đồ ăn ở nhà hàng sang trọng, khung cảnh đẹp như tranh ở đỉnh núi, hoàng hôn lãng mạn bên bờ biển.
Vài phút sau, Tô Nhiễm luôn đăng một bộ ảnh chín tấm từ góc chụp giống hệt, ngấm ngầm tuyên bố với thế giới rằng hai người đang ở bên nhau.
Lộc Nhan nhìn những bức ảnh đó, biết rõ Thẩm Ngôn Triệt đang cố tình làm cho cô ghen.
Nhưng trên mặt cô không có chút gợn sóng nào, ngón tay bình thản lướt qua, không thèm tra hỏi anh đi đâu, làm gì.
Ngày qua ngày trôi đi, Thẩm Ngôn Triệt cũng dần cảm thấy có gì đó không đúng, chủ động quay về nhà.
Vừa bước vào cửa, ánh mắt anh lập tức bị cô thu hút, mang theo vẻ thăm dò.
Anh thậm chí còn chủ động kể về chuyến đi dạo gần đây, đặc biệt nhấn mạnh việc đi nghỉ cùng Tô Nhiễm, ánh mắt không rời khỏi cô, dường như muốn bắt được nét ghen tuông trên mặt cô.
Nhưng Lộc Nhan chỉ gật đầu nhạt nhẽo, không tỏ thái độ gì.
Phản ứng bình thản ấy khiến mày anh càng nhíu chặt, giọng nói pha chút khó chịu:
“Dạo này em sao vậy? Cứ như chẳng để tâm đến gì cả.”
Lộc Nhan ngẩng đầu nhìn anh, trong đầu chợt hiện lên biết bao ký ức.
Suốt bao năm qua, cô như cái bóng lặng lẽ xoay quanh Thẩm Ngôn Triệt, hy vọng có ngày anh buông bỏ phòng bị, nói ra một câu thật lòng.
Chỉ cần một câu “anh cũng yêu em”, là đủ sưởi ấm trái tim cô rồi.
Thế nhưng thứ cô nhận lại, chỉ là những lần thử thách giới hạn, là sự thờ ơ vô hạn của anh.
Một nỗi mệt mỏi tột cùng dâng lên, đè nặng đến mức cô không thở nổi.
Cô không giấu nữa, lần đầu tiên chủ động thổ lộ tâm tư với anh:
“Em cũng là con người, em cũng biết mệt. Không ai có thể mãi mãi dốc cạn chính mình để yêu thương một người không bao giờ đáp lại. Đợi đến khi tình cảm cạn kiệt rồi, thì thật sự sẽ chẳng còn quan tâm gì nữa cả.”
Sắc mặt Thẩm Ngôn Triệt theo từng câu từng chữ của cô mà dần trở nên u ám, cuối cùng đóng băng hoàn toàn.
Anh đột ngột đứng dậy bỏ đi, tiếng cửa sập mạnh đến mức khiến cả bức tường rung lên.
Cùng lúc đó, những dòng bình luận lại lướt qua trước mắt cô.
【Xong rồi xong rồi, bảo bối nhỏ nói nhiều như vậy, nam chính trong lòng lại chỉ nghe thấy mỗi câu cuối cùng, anh ấy hiểu lầm rồi thì sao bây giờ?】
【Nam chính lại bắt đầu giận dỗi, bảo bối nhỏ thật là, biết rõ anh ấy dễ suy diễn mà còn nói những lời khiến anh ấy buồn, sao không học cách dịu dàng hơn với người có tính cách nhạy cảm như vậy chứ!】
Một tia mỏi mệt sâu sắc hiện lên trong đáy mắt Lộc Nhan.
Cô khẽ thở dài một tiếng, nghĩ rằng những năm qua mình còn chưa bao dung đủ sao? Nhưng sự bao dung của cô, đổi lại chỉ là sự thờ ơ và tổn thương.
Vậy ai đã từng bao dung cho cô?
Cô không còn để ý đến Thẩm Ngôn Triệt nữa, tiếp tục thu dọn đồ đạc của mình.