Oliver ngẩn người hai giây, sau đó vui sướng bật dậy, suýt chút nữa làm đổ cà phê: “Đi luôn bây giờ! Tôi làm hướng dẫn viên cho cô!”

Nước hồ Sainte-Croix xanh trong đến kinh ngạc.

Lộc Nhan đi chân trần giẫm lên bãi cát mịn, nhìn Oliver như vịt con bơi tung tăng ở vùng nước nông.

Anh ta không biết từ đâu mượn được một chiếc thuyền nhỏ màu vàng rực, nhất quyết đòi dạy cô chèo.

“Tay phải dùng lực như vầy—không đúng, phải như vầy mới đúng!” Anh ta đứng sau cô, khẽ vòng tay qua, hướng dẫn động tác chèo, trên người mang theo mùi nắng và gỗ thông.

Lộc Nhan bỗng nhớ lại nhiều năm trước, cô cũng từng nắm tay dạy Thẩm Ngôn Triệt làm bánh kem. Khi đó, anh ta mặt lạnh như băng, kem dính đầy tay áo cũng chẳng buồn phản ứng.

“Này, hồn vía lên mây rồi hả!” Oliver búng tay trước mặt cô, “Coi tôi vừa nhặt được gì nè?”

Anh ta xòe lòng bàn tay ra, là một viên sỏi hình trái tim, dưới ánh nắng lấp lánh sắc hồng nhạt.

“Tặng cho cô.” Anh ta tiện tay nhét vào tay cô, như thể chỉ là một món quà bé xíu bình thường, “Bà tôi từng nói, sỏi hình tim có thể mang lại may mắn, cười cái coi?”

Món quà này ý nghĩa quá đỗi đơn thuần.

Không phải để bù đắp, không phải để xin lỗi…

Chỉ là để khiến cô vui vẻ.

Chợ chiều ồn ào náo nhiệt. Oliver như một chú chó Golden phấn khích, kéo cô chạy vòng quanh các sạp hàng.

“Nếm thử cái này đi!” Anh ta bẻ đôi miếng bánh mật ong, “Ông cụ nói dùng mật ong nhà ông ấy làm đấy.”

Vị ngọt ngào tan ra nơi đầu lưỡi, Lộc Nhan vô thức nheo mắt lại. Oliver bất chợt vươn tay, ngón cái lau nhẹ nơi khóe môi cô: “Dính kem kìa.”

Hành động thân mật này khiến cả hai sững người. Vành tai Oliver đỏ ửng trông thấy, lúng túng chuyển đề tài: “Bên kia có bán túi thơm lavender đó!”

Lộc Nhan nhìn bóng lưng anh ta, khóe môi khẽ cong lên. Tình cảm mà ngày trước cô phải nhờ vào bình luận để xác nhận, thì ở người đàn ông này lại hiện rõ như ánh nắng ban trưa.

Khi màn đêm buông xuống, họ ngồi trên triền núi ngắm sao.

Oliver như làm ảo thuật, từ ba lô lôi ra hai ly rượu và một chai vang đỏ.

Rượu vào ba ly, lời anh ta cũng nhiều hơn.

Anh kể những trò ngốc nghếch khi học Lịch sử Nghệ thuật ở Cambridge, kể lần lạc ba ngày ở sa mạc Sahara suýt bị coi là gián điệp, kể về ông chú lập dị mở tiệm đồ cổ. Lộc Nhan yên lặng lắng nghe, thỉnh thoảng nhấp một ngụm rượu.

“Thật ra tôi biết cô là ai.” Oliver bất ngờ nói.

Ngón tay Lộc Nhan khựng lại.

“Tôi từng thấy tác phẩm của cô ở buổi đấu giá tại London.” Anh ta ngẩng đầu nhìn bầu trời sao, “Bức ‘Đêm Mưa’ đó… tôi đã ngắm suốt một tiếng đồng hồ.”

Lộc Nhan kinh ngạc quay đầu. Đó là bài tập cô vẽ hồi đại học, gần tốt nghiệp cô đã quyên tặng lại cho trường.

Cô không ngờ nó bị đem bán đấu giá.

“Người trong tranh rõ ràng đứng giữa mưa, nhưng lại khiến người ta cảm thấy chính anh ta mới là cơn mưa ấy.” Oliver khẽ nói, “Giống như cô vậy.”

Gió đêm lướt qua cánh đồng lavender, cuốn theo những đợt sóng tím. Lộc Nhan bỗng phát hiện hôm nay chưa từng xuất hiện một dòng bình luận nào.

Oliver nghiêng đầu nhìn cô, trong mắt phản chiếu cả dải ngân hà: “Ngày mai có muốn đi Arles không? Nơi Van Gogh vẽ ‘Quán Cà Phê Dưới Ánh Sao’ ấy.”

Lộc Nhan không chút do dự gật đầu.

Khoảnh khắc này, cô không muốn nghĩ đến quá khứ, cũng chẳng lo lắng tương lai.

Chỉ muốn để người đàn ông mang theo ánh nắng ấy, kéo cô vào một thế giới tươi mới rực rỡ.

Ngày tháng cứ thế yên bình trôi qua. Hôm đó, Lộc Nhan ôm ổ bánh mì vừa mua bước ra khỏi tiệm nướng, mùi lavender quyện với hương bánh mới khiến khứu giác cô say đắm.

Cô cúi đầu hít hà chiếc túi giấy, khóe môi vô thức vẽ lên một nụ cười nhàn nhạt.

Đó là loại croissant hạnh nhân Oliver thích nhất, tên ngốc đó lần nào cũng ăn hết ba cái.

“Nhan Nhan.”

Giọng nói quen thuộc vang lên như một tia sét đánh ngang hoàng hôn.

Toàn thân Lộc Nhan cứng đờ, túi giấy rơi khỏi tay, bánh cuộn lăn lóc trên đường lát đá.

Cô chậm rãi ngẩng đầu, thấy Thẩm Ngôn Triệt đang đứng không xa, cả người tây trang thẳng thớm, hoàn toàn lạc lõng giữa thị trấn nhỏ lười biếng này.

Thẩm Ngôn Triệt dường như gầy đi nhiều, mắt đầy tơ máu, khoảnh khắc ánh mắt chạm nhau với Lộc Nhan, xương hàm anh ta căng cứng.

“Cuối cùng anh cũng tìm được em rồi.” Anh ta bước lên một bước, giọng khàn đặc đến không nhận ra.

Lộc Nhan theo phản xạ lùi lại, lưng va phải lồng ngực ấm áp phía sau.

Không biết từ lúc nào, Oliver đã xuất hiện sau lưng cô, một tay vững vàng đỡ lấy vai cô: “Sao thế?”

Ánh mắt Thẩm Ngôn Triệt lập tức đóng băng. Anh ta sải bước tiến đến, kéo hai người tách ra: “Anh là ai?”