Thích A Kiều ngẩng đầu, quả nhiên thấy Ninh Dật Trần len qua đám đông chạy ra. Minh Yên vừa thấy hắn liền như thấy cứu tinh, uất ức nhào tới: “A Trần, chàng mau làm chứng cho thiếp, miếng ngọc nhận thân đó là bị Thích A Kiều trộm lấy!”

Ninh Dật Trần chỉ liếc nhẹ Minh Yên, rồi ánh mắt nhanh chóng dời đi, gần như đóng đinh trên người Thích A Kiều. “A Kiều, nàng đuổi theo ta đến đây sao? Gần đây… nàng sống tốt chứ?”

Thích A Kiều sờ khuôn mặt hồng hào của mình, cảm giác mịn màng, không cần soi gương cũng biết trạng thái tốt hơn trước nhiều. Nghĩ lại lúc ở bên Ninh Dật Trần, việc gì nàng cũng làm, thứ gì tốt cũng nhường hắn, đời sao bằng bây giờ. Không, tính ra từ khi Ninh Dật Trần giả chết, đời nàng mới dễ thở hơn. Dù Tiêu Bạch và Tiêu Ngu không cam lòng, nhưng bề ngoài vẫn chiều nàng, để nàng sai bảo, để nàng quậy phá.

Lúc đó Thích A Kiều bị oán hận che mắt, giờ nhìn lại, kẻ mang đến cho nàng nỗi đau lớn nhất chính là người nàng từng yêu hết lòng. Thích A Kiều thở hắt ra một hơi: “Không có chàng, đời ta không biết tốt đến nhường nào.”

Đồng tử Ninh Dật Trần run rẩy, nhưng nhanh chóng lộ vẻ thấu hiểu: “A Kiều, đừng nói lời tức giận, ta biết nàng dù tỏ ra hào phóng nhưng trong lòng vẫn oán ta, dù sao, trước đây ham muốn chiếm hữu của nàng đối với ta mạnh như vậy.”

Thích A Kiều nhìn mặt Ninh Dật Trần. Đẹp thì vẫn đẹp, nhưng nàng không còn tìm thấy sự rung động năm xưa. Phi, mắt nhìn kiểu gì vậy. Tông Việt và huynh đệ nhà Tiêu, bất cứ ai trong số họ cũng đẹp hơn hắn nhiều.

Thích A Kiều chợt hối hận. Con rắn đen kia nàng ngủ rồi lợi dụng rồi, không lỗ. Tiếc là huynh đệ nhà Tiêu do Ninh Dật Trần tặng, nàng nên ngủ cho đủ vốn rồi mới chạy! Tục ngữ nói đúng, cho một nam nhân 20 cơ hội không bằng cho 20 nam nhân một cơ hội. Huống hồ nàng chỉ ngủ thêm hai người, không hề tham lam. Nếu có cơ hội gặp lại, nếu họ vẫn cam chịu giúp Ninh Dật Trần và Minh Yên, nàng sẽ bắt họ luân phiên thị tẩm!

Thích A Kiều mải suy nghĩ, quên cả trả lời Ninh Dật Trần. Ninh Dật Trần tưởng nhìn thấu tâm tư nàng, càng đắc ý: “A Kiều, đi cùng ta đi, ta có thể không tính chuyện nàng và gã thôn phu kia, vị trí bình thê ta hứa với nàng, chỉ cần nàng giải thích rõ nguồn gốc ngọc bội với Quách phu nhân, ta vẫn sẽ trao cho nàng.”

Thích A Kiều nhìn Quách phu nhân vẫn đang nắm tay mình, mím môi: “Phu nhân, người nhận nhầm rồi, miếng ngọc này năm đó ta vì cứu Ninh Dật Trần nên mới lấy từ trên người hắn đi đổi thuốc cứu mạng.”

Minh Yên rít lên cười nhạo: “Ha ha, cười chết mất, còn đổi thuốc cứu mạng cơ đấy, vậy ta hỏi ngươi, đã đổi rồi sao nó lại quay về trên người ngươi? Ta thấy cô chính là biết được sự thật về miếng ngọc nên cố tình cầm nó để mạo nhận thân phận của ta! Thích A Kiều, ngươi đúng là vừa ngu vừa độc!”

Bị Minh Yên nhục mạ công khai như vậy, Thích A Kiều cảm thấy nhục nhã tột cùng. Nàng siết chặt nắm tay, liều một phen.

**Chương 20**

“Ninh Dật Trần ăn không ngồi rồi ở nhà ta suốt ba năm, việc gì cũng không làm, lại còn vì muốn rũ bỏ ta để cùng ả ta song hỷ lâm môn mà cố tình giả chết.”

“Ta thật lòng đau lòng vì hắn suốt một năm, còn lập cho hắn tấm bia mộ đắt nhất, ta lấy một miếng ngọc bội của hắn làm bồi thường, có gì sai?”

Đồng tử Ninh Dật Trần run rẩy: “A Kiều, nàng biết hết rồi? Từ khi nào?”

Thích A Kiều cười nhạo: “Phải, từ ngày chàng dẫn Minh Yên về thôn Hạnh Hoa tìm ta, ta đã biết hết rồi.”

Trong mắt Ninh Dật Trần thoáng qua vẻ hối lỗi. “Không hỏi mà lấy chính là trộm,” Minh Yên tiếp tục châm chọc, “Hừ, rồng sinh rồng, phượng sinh phượng, con chuột thì biết đào hang, cũng chỉ có gã cha đồ tể của ngươi mới dạy ra loại nữ nhân như ngươi—”