“Các người làm cái trò gì vậy?!”
Lâm Thiển Thiển sợ hãi lùi lại phía sau, hét lên chói tai:
“Tôi cảnh cáo các người, đừng có qua đây.”
“Mẹ tôi là Lưu Thúy Lan, Chủ tịch Tập đoàn Thịnh Thế!”
“Các người mà dám đụng vào một sợi tóc của tôi, bà ấy tuyệt đối sẽ không tha cho các người đâu!”
Đám bạn học cũng hoảng hốt, thi nhau phụ họa:
“Đúng thế, Thiển Thiển là con gái cưng duy nhất của Lưu tổng, mấy người đụng vào cậu ấy là đang chống đối lại với Lưu tổng đấy!”
“Dì Lưu là Chủ tịch Tập đoàn Thịnh Thế, tỷ phú đứng đầu thành phố, tài sản hàng chục tỷ tệ. Lũ diễn viên quần chúng chúng mày bớt ảo tưởng sức mạnh đi.”
“Chuẩn, bây giờ mấy người rút lui vẫn còn kịp. Đợi dì Lưu đến, các người có muốn chạy cũng không thoát đâu.”
“Chị Thiển Thiển, mau gọi điện cho dì Lưu đi, bảo dì ấy mang người tới đây xem đám diễn viên này còn dám kiêu ngạo nữa không!”
Lâm Thiển Thiển như bừng tỉnh, lóng ngóng lôi điện thoại trong túi xách ra, bấm số gọi Lưu Thúy Lan.
Chuông reo mấy tiếng mới có người bắt máy, cô ta gần như gào lên trong điện thoại:
“Mẹ, mẹ mau đến biệt thự ngoại ô đi, có người đang đến đây gây sự.”
“Còn nói sẽ khống chế tụi con, không cho tụi con đi, mẹ mau dẫn người tới đây đi!”
Đầu dây bên kia vang lên giọng nói rõ ràng đang rất hoảng hốt của Lưu Thúy Lan:
“Thiển Thiển, tình hình sao rồi? Con nói rõ cho mẹ nghe xem nào!”
Lâm Thiển Thiển gắt gỏng:
“Là cái con đĩ vẫn hay ở lỳ ăn bám nhà mình đó!”
“Nó đột nhiên mò đến biệt thự, còn kéo theo một đám diễn viên đến diễn tuồng.”
“Nói cái gì mà nó là Thẩm tổng, còn mẹ là bảo mẫu của nó.”
“Mẹ mau tới đây đi, con sợ quá!”
Người ở đầu dây bên kia nghe xong câu này, bỗng dưng im bặt.
Lâm Thiển Thiển sốt ruột giậm chân:
“Mẹ? Mẹ có nghe con nói không?”
“Sao mẹ không nói gì?”
“Bao giờ thì mẹ tới?”
Lưu Thúy Lan nuốt nước bọt, giọng nói run rẩy:
“Thiển Thiển, mẹ… mẹ qua đó ngay đây.”
“Con cứ… con đừng xung đột với họ vội, đợi mẹ đến rồi tính sau.”
“Vâng, con đợi mẹ!”
Lâm Thiển Thiển cúp máy, quay sang trừng mắt nhìn tôi và Châu Thành Dương, ánh mắt đầy sự căm hận:
“Chúng mày chờ đấy.”
“Mẹ tao sắp đến rồi.”
“Đến lúc đó, tao chống mắt lên xem chúng mày chết thế nào!”
Tôi tìm một cái ghế rồi ngồi xuống, không nói lời nào.
Châu Thành Dương thì ngồi xổm xuống, nhẹ nhàng hỏi tôi:
“Thẩm tổng, có muốn xử lý vết thương trước không?”
Tôi lắc đầu: “Đợi Lưu Thúy Lan đến rồi tính.”
Lâm Thiển Thiển nghe vậy, lại cười khẩy:
“Diễn, cứ tiếp tục diễn đi.”
“Đợi mẹ tao tới, tao xem mày còn diễn được đến bao giờ.”
Đám bạn học thấy Lưu Thúy Lan thực sự sắp đến, cũng lấy lại được dũng khí, tiếp tục buông lời xỉa xói:
“Chị Thiển Thiển, đợi dì Lưu đến, chị phải bắt dì ấy trừng trị lũ không biết trời cao đất dày này một trận thật ra trò vào.”
“Đúng rồi, dám xông vào căn biệt thự dì Lưu tặng cho cậu, còn giở thói hư trương thanh thế ra hù dọa tụi này, thế này chẳng khác nào vuốt râu hùm?”
“Đợi dì Lưu đến, phải cho bọn chúng mở mang tầm mắt xem thế nào là thủ đoạn của tổng tài!”
“Không những thế, cậu còn phải để mẹ cậu nhìn rõ bộ mặt thật của con Thẩm Vãn Ninh này, để mẹ cậu khỏi mềm lòng mà thu nhận nó nữa!”
“Chuẩn! Sau hôm nay, phải để Thẩm Vãn Ninh ra đứng đường. Tao muốn xem xem, mẹ mày không nuôi nó nữa, nó sống kiểu gì!”
Lâm Thiển Thiển nghiến răng, ác độc lườm tôi:
“Yên tâm, hôm nay cho dù con Thẩm Vãn Ninh có bán thảm cầu xin đe dọa thế nào đi nữa, tao cũng tuyệt đối không để mẹ tao cưu mang nó nữa đâu.”
“Không những thế, tao sẽ bắt mẹ tao phải xử đẹp bọn chúng!”
Châu Thành Dương bật cười chế giễu:
“Xử đẹp bọn tôi?”
“Dựa vào Lưu Thúy Lan á?”
“Một mụ bảo mẫu quèn, bà ta có cái tuổi gì?”
Lâm Thiển Thiển lập tức nổi điên:
“Mày bớt sủa bậy bạ ở đây đi!”