“Được.” Triệu Hồng hiểu tôi, không nói gì thêm. Ở một diễn biến khác, Chu Dục Bạch sau khi làm xong thủ tục ly hôn, đưa Tô Tinh Dao về Dặc Giang.
Bảo mẫu dì Trần nhìn thấy ông chủ nhà mình dẫn về một cô gái trẻ trung xinh đẹp thì ngẩn người.
“Chu tổng, đây là?”
Trước đó Chu Dục Bạch luôn sắp xếp cho Tô Tinh Dao ở tại tư dinh của mình.
Bây giờ Tô Tinh Dao kịch liệt yêu cầu, muốn ở bên Dặc Giang này.
“Tôi là bạn gái của Chu tổng nhà các người, là Chu phu nhân tương lai, tôi tên Tô Tinh Dao.” Tô Tinh Dao nắm lấy tay Chu Dục Bạch, không hề giấu giếm tuyên thệ chủ quyền.
Dì Trần lại một lần nữa sững sờ.
Dì ấy nhớ phu nhân Thẩm Vũ Đường mới chuyển đi được một tháng thôi mà?
Nhanh như vậy đã có người mới bước vào cửa rồi?
“Vâng, cô Tô, tôi lập tức dọn dẹp phòng cho cô đây.”
“Không cần dọn dẹp đâu, tôi và Dục Bạch ngủ chung.” Tô Tinh Dao ánh mắt chứa chan ý cười nhìn Chu Dục Bạch.
Chu Dục Bạch siết nhẹ tay cô ta, dặn dò dì Trần: “Cứ làm theo lời cô ấy nói.”
“Vâng.”
Chu Dục Bạch còn phải đến công ty.
Tô Tinh Dao ở lại Dặc Giang, cô ta bắt đầu ra lệnh cho dì Trần và bảo mẫu trong nhà: “Lát nữa các người thay toàn bộ giường, sô pha, còn cả chăn nệm trong nhà đi.”
“Còn những đồ vật liên quan đến Thẩm Vũ Đường, cũng không được giữ lại.”
Có người lắm miệng hỏi: “Vậy ảnh cưới lúc trước của cô ấy và tiên sinh thì sao? Khi phu nhân rời đi, chỉ mang theo đồ đạc của mình, không mang theo ảnh cưới…”
“Đương nhiên là phải vứt hết đi!” Tô Tinh Dao lạnh giọng.
“Vâng.”
Biệt thự Dặc Giang mới chuyển tới một năm trước, thay giường thay chăn đệm, vứt ảnh cưới những việc này làm cũng đơn giản.
Cả một ngày, Tô Tinh Dao đều bận rộn làm cho nơi này hoàn toàn đổi mới.
Dường như chỉ cần nơi này khoác áo mới, thì mọi thứ trong quá khứ đều có thể bị xóa sạch khỏi cuộc sống của Chu Dục Bạch.
Buổi tối, lúc Chu Dục Bạch trở về, chỉ cảm thấy phòng khách trống trải đến lạ thường.
Anh rửa mặt xong bước vào phòng ngủ chính, thì thấy bức ảnh cưới khổng lồ trong phòng ngủ chính cũng không còn nữa.
Anh ngẩn người hồi lâu.
Phía sau lưng, Tô Tinh Dao vòng tay ôm lấy anh: “Dục Bạch, hôm nay em bảo người thay đồ đạc trong nhà rồi, anh thấy thế nào?”
“Ảnh cưới đâu rồi?” Chu Dục Bạch hỏi.
Tô Tinh Dao nhíu nhẹ mày liễu: “Đương nhiên là vứt đi rồi, chẳng lẽ anh còn muốn em giữ lại, để em chướng mắt sao?”
Chu Dục Bạch trực tiếp gỡ tay cô ta ra.
“Sau này chưa được sự đồng ý của anh, đừng có ném đồ của anh lung tung!”
Dứt lời, anh gọi dì Trần tới: “Ảnh cưới vứt ở đâu rồi? Nhặt lại đây!”
Dì Trần lập tức đi tìm.
Khi mang trở lại lần nữa, Chu Dục Bạch thấy trên bức ảnh cưới, khuôn mặt của Thẩm Vũ Đường mặc chiếc váy cưới trắng như tuyết đã bị rạch nát bươm.
Không cần nghĩ cũng biết là ai làm.
Dì Trần có chút hả hê nhìn Tô Tinh Dao lúc này đã đỏ hoe vành mắt.
Chu Dục Bạch lại không làm gì cả, nói với dì Trần: “Mang ảnh cất lên gác xép.”
Sau đó, anh bước lên lầu, nhẹ nhàng nói với Tô Tinh Dao: “Sau này đừng như vậy nữa, anh không thích người khác chưa được anh đồng ý, lại tự ý đụng vào đồ của anh.”
“Biết rồi.” Tô Tinh Dao trả lời giọng rầu rĩ: “Em cũng chỉ vì quá quan tâm anh thôi mà?”
“Chúng ta mới quen nhau bao lâu, mà em đã quan tâm anh rồi.” Chu Dục Bạch có phần muốn bật cười.
Anh và Tô Tinh Dao mới quen nhau ba tháng, chính thức ở bên nhau cũng mới một tháng.
Còn nhớ năm xưa, anh theo đuổi Thẩm Vũ Đường, đã mất tròn hai năm.
Năm đầu tiên hai người ở bên nhau, anh hỏi Thẩm Vũ Đường: “Em có yêu anh không?”
Thẩm Vũ Đường mím môi không trả lời.
Năm thứ hai, anh lại hỏi Thẩm Vũ Đường: “Em có yêu anh không?”
Thẩm Vũ Đường nhìn anh đáp: “Anh hỏi em câu hỏi này, cho dù em yêu anh thật lòng, hay là giả dối, thì cũng chỉ có một đáp án thôi.”
Năm thứ ba, anh không bỏ cuộc, vẫn hỏi.
Thẩm Vũ Đường nói với anh: “Chỉ cần anh yêu em, em cũng sẽ luôn yêu anh.”
Hình như, Thẩm Vũ Đường chưa từng mở miệng nói, em yêu anh, cũng chưa từng nói em quá quan tâm anh.
Chu Dục Bạch nhìn ra bầu trời đen kịt ngoài cửa sổ, lại nhìn sang Tô Tinh Dao trẻ trung, không biết vì sao trong lòng lại trống rỗng? Những ngày tiếp theo, tôi sinh hoạt bình thường, sau khi nghỉ ngơi ở nhà một thời gian.
Tôi đi Đại Lý, ăn rất nhiều đặc sản địa phương bên bờ hồ Nhĩ Hải.
Sau đó tôi lại đi Lệ Giang, khi đứng trên đài quan sát núi tuyết Ngọc Long cao 4680 mét, tôi như có thể chạm vào sông băng vạn dặm.
Thực sự rất đẹp!
Những ngày đi du lịch bên ngoài trôi qua rất nhanh, trên đường về, không biết ai đã chụp được ảnh tôi, đăng lên mạng xã hội.
Chỉ chốc lát đã lên hot search.
【Ảnh hậu hết thời xuất hiện ở Vân Nam, là đi du lịch chữa lành vết thương lòng sao?】
Tin tức này vừa ra, rất nhanh lại có truyền thông tung tin: 【Theo nguồn tin đáng tin cậy, nửa tháng trước Thẩm Vũ Đường đã chấm dứt hợp đồng với công ty đối tác, bán giải nghệ.】
Dưới những tin tức này, cư dân mạng bình luận sôi nổi.
“Nhìn là biết bị tổn thương tình cảm rồi.”
“Là tôi thì tôi cũng chẳng thể vượt qua ngay được.”