“Anh biết trước đây mình đã làm sai rất nhiều chuyện, nhưng anh thật sự sửa đổi rồi, anh tố cáo Bạch Vũ Nhu, tự tay đưa cô ta vào tù, tất cả những người làm tổn thương em, anh cũng đã thay em trả thù.”

Anh chân thành bày tỏ lòng mình, nhưng “cô dâu” vẫn quay lưng đứng đó, không nói một lời.

Phó Quân Ngôn siết tay, anh không thể chấp nhận cuộc sống không có Thẩm Thanh Đường.

Anh lấy từ trong túi ra một chiếc khăn, bên trên dính một loại hóa chất có mùi hắc, anh bước tới, thầm xin lỗi trong lòng, sau đó bịt miệng mũi “cô dâu”.

Cơ thể “cô dâu” mềm nhũn ngã ra sau, anh ôm lấy cô ta.

Bên ngoài bỗng vang lên tiếng gõ cửa: “Cô Thẩm, cô chuẩn bị xong chưa? Nghi thức đính hôn sắp bắt đầu rồi.”

Phó Quân Ngôn căng thẳng, anh giấu “cô dâu” vào chiếc xe đẩy đã chuẩn bị trước, cúi đầu tránh camera, nhanh chóng đi ra ngoài.

Ra khỏi khách sạn, như bị ma xui quỷ khiến, anh liếc lại phía sau, bỗng cả người cứng đờ.

Chương 19

Nghi thức đính hôn vẫn diễn ra bình thường, một người phụ nữ mặc váy cưới giống hệt người trong xe đẩy của anh chậm rãi bước lên giữa tiếng nhạc lãng mạn, đứng đối diện với Hạ Vân Châu.

Hạ Vân Châu vén khăn che mặt, đặt một nụ hôn bên môi cô.

Khi nhìn rõ gương mặt người phụ nữ đó, trái tim Phó Quân Ngôn hẫng một nhịp.

Đó là… Thẩm Thanh Đường!

Vậy người phụ nữ trong xe đẩy của anh là ai!

Anh run tay mở xe đẩy, vén lớp khăn che mặt dày lên, đập vào mắt là một người phụ nữ xa lạ.

“Không được cử động! Cảnh sát đây!”

Tiếng quát vang lên sau lưng Phó Quân Ngôn, những người mặc đồng phục xông tới.

Phó Quân Ngôn biết mình xong rồi, anh đã bị tính kế.

Bị tên ngụy quân tử Hạ Vân Châu tính kế.

Anh nghiến răng, trong mắt thoáng hiện vẻ hung ác.

Anh bỏ xe đẩy lại, lao về phía nơi tổ chức tiệc đính hôn.

Dù chỉ là tiệc đính hôn, nhưng những nghi thức cần có, Hạ Vân Châu không để Thẩm Thanh Đường thiếu bất cứ thứ gì.

Thẩm Thanh Đường hạ giọng: “Chỉ là một tiệc đính hôn, có cần phô trương đến thế không?”

Hạ Vân Châu bóp nhẹ tay cô: “Khó khăn lắm mới đợi được em nhượng bộ, cho tôi một cơ hội theo đuổi, đương nhiên tôi phải tuyên bố với cả thế giới rằng em là người của tôi.”

Thẩm Thanh Đường mỉm cười, ngay lúc người dẫn chương trình trêu đùa bảo hai người trao nhẫn đính hôn, Phó Quân Ngôn xông tới.

Anh gầm lên: “Tôi không đồng ý.”

Đáng tiếc mới phát ra một âm, anh đã bị cảnh sát chạy tới bịt miệng, kéo ra ngoài.

Thẩm Thanh Đường nghe thấy âm thanh liền quay đầu, trong đại sảnh ngoài những người đang mỉm cười vỗ tay chúc mừng cô ra thì không có ai khác.

Cô nghĩ mình đã nghĩ nhiều, thu ánh mắt lại, đeo nhẫn nam vào ngón áp út của Hạ Vân Châu.

“Chỉ là cho phép anh theo đuổi tôi, tôi chưa đồng ý nhất định sẽ gả cho anh.”

“Không sao, tôi sẽ trân trọng mọi cơ hội được đến gần em.”

Ở bên nhau lâu như vậy, Thẩm Thanh Đường biết Hạ Vân Châu nói chuyện thẳng thắn, nhưng sự thẳng thắn này khi dùng để theo đuổi một người lại trở thành vũ khí mạnh nhất.

Hạ Vân Châu như lúc nào cũng đang nói lời yêu thương, khiến Thẩm Thanh Đường không chống đỡ nổi.

“Đừng nói chắc chắn như vậy, lời thề chỉ khoảnh khắc nói ra mới là thật.”

Hạ Vân Châu dường như nhìn ra nỗi buồn trong mắt Thẩm Thanh Đường, anh ôm lấy cô.

Từ góc độ của anh, có thể nhìn thấy Phó Quân Ngôn không cam lòng bị kéo ra ngoài, ánh mắt vẫn dán chặt lên người Thẩm Thanh Đường.

Anh cong môi cười khẽ: “Tôi không phải kẻ ngốc, sẽ không buông bỏ báu vật quý giá nhất trên đời.”

Phó Quân Ngôn bị đưa đi điều tra, camera giám sát trong phòng nghỉ cô dâu, camera ngoài hành lang, cùng chiếc khăn có thành phần thuốc mê được tìm thấy trên người anh, gần như đủ để định tội Phó Quân Ngôn.

Anh bị nhốt trong phòng thẩm vấn, ánh đèn chói mắt chiếu thẳng vào mắt.

“Phó Quân Ngôn, anh bị tình nghi bắt cóc, gây nguy hiểm đến an toàn tính mạng người khác, anh còn gì muốn nói không?”

Môi Phó Quân Ngôn trắng bệch, bong tróc, anh im lặng rất lâu, dưới ánh mắt uy nghiêm của cảnh sát, anh lên tiếng.

“Tôi muốn gặp Thẩm Thanh Đường.”

Đây là câu duy nhất anh nói ra sau bảy mươi hai giờ bị tạm giữ.

Những người thẩm vấn nhìn nhau, cuối cùng vẫn chuyển yêu cầu của Phó Quân Ngôn.

Khi Thẩm Thanh Đường đang chuẩn bị họp trong văn phòng, cô nhận được điện thoại của họ.

Cô siết tay, bóp chặt điện thoại.

“Giám đốc Thẩm,” trợ lý bên cạnh dò hỏi, “chị định đi gặp Phó Quân Ngôn sao?”

Thẩm Thanh Đường cúp máy, bình tĩnh nói.

“Không đi.”

Nếu cô đã quyết định nhìn về phía trước, sẽ không vì tình cảm cá nhân mà dây dưa với quá khứ, làm vậy cũng là không có trách nhiệm với Hạ Vân Châu.

Cô trợ lý gật đầu, chạy bước nhỏ ra khỏi văn phòng, lén nói chuyện này với Hạ Vân Châu.

Ngón tay Hạ Vân Châu gõ lên mặt bàn, khóe môi cong thành nụ cười.

“Ừ, tôi biết rồi.”

Những ngày sau đó, Thẩm Thanh Đường sống theo nhịp bình thường, không có Phó Quân Ngôn, trái lại cô tự tại hơn rất nhiều.

Cô yêu đương, hẹn hò với Hạ Vân Châu, xác định ngày cưới, chuẩn bị hôn lễ.

Trước hôn lễ, cô còn căng thẳng nắm tay Hạ Vân Châu.