“Nhà ba người? Chu Minh Hiên, anh xứng sao?” Tôi nhìn anh ta, “Anh đừng quên, anh vẫn còn nợ công ty tám mươi vạn. Anh không có việc làm, không có thu nhập, lấy gì nuôi gia đình? Lấy gì nuôi con?”

“Chuyện tiền bạc con không cần lo!” Mẹ chồng lập tức xen vào, “Chỉ cần con bỏ tiền ra, cứu sống bố con đã. Sau này cả nhà chúng ta, đều sẽ đối xử tốt với con! Con đẻ ra, chúng ta giúp con chăm! Tuyệt đối không để con phải bận tâm chút nào!”

Gia đình bọn họ, kẻ tung người hứng, đã bắt đầu mộng tưởng dùng tiền của tôi và đứa con của tôi, để đổi lấy nửa đời sau yên ổn của bọn họ.

Luật sư Lý không nhìn nổi nữa, anh ấy bước lên một bước, chắn trước mặt tôi.

“Anh Chu, cô Chu, phiền các người làm rõ cho. Thứ nhất, dù cô Thẩm có mang thai, cũng không thay đổi được sự thật là quan hệ hôn nhân của các người đã rạn nứt, càng không ảnh hưởng đến quyền khởi kiện ly hôn của cô ấy. Thứ hai, dùng đứa trẻ đe dọa người mẹ, là hành vi cực kỳ đê tiện và vi phạm pháp luật. Thứ ba, về nguồn gốc của tờ xét nghiệm này, tôi bày tỏ sự nghi ngờ sâu sắc. Dạo gần đây cô Thẩm căn bản không hề đến bệnh viện.”

Lời của Luật sư Lý đã thức tỉnh tôi.

Đúng vậy, dạo gần đây tôi bận tối mắt tối mũi vì công việc và giải quyết chuyện ly hôn, trễ kinh vài ngày, tôi chỉ nghĩ là do áp lực quá lớn, hoàn toàn không nghĩ đến chuyện có thai. Càng không hề đến bệnh viện làm bất kỳ kiểm tra nào.

Vậy tờ xét nghiệm trong tay Chu Minh Nguyệt, ở đâu ra?

Tôi chợt nhớ ra một chuyện.

Tuần trước, vì dạ dày không khỏe, tôi có qua trạm xá phường gần nhà khám một lần. Lúc đó bác sĩ yêu cầu tôi thử máu thử nước tiểu, để tầm soát nguyên nhân.

Lẽ nào…

“Cô ăn cắp phiếu xét nghiệm của tôi?” Tôi nhìn chằm chằm vào Chu Minh Nguyệt.

Ánh mắt Chu Minh Nguyệt né tránh một chút, sau đó cãi chày cãi cối: “Sao gọi là ăn cắp? Tôi chỉ quan tâm chị thôi! Tôi sợ một mình chị không lo liệu được, nên cất công đi bệnh viện hỏi tình hình thay chị! Ai ngờ lại phát hiện ra niềm vui bất ngờ này!”

Rõ ràng là cô ta đã tính toán từ trước!

Cô ta vẫn luôn âm thầm theo dõi tôi!

Phát hiện này làm tôi rùng mình ớn lạnh.

Gia đình này, vì tiền, đã đến mức không từ thủ đoạn nào.

Tôi nhìn bộ mặt đắc ý của bọn họ, nhìn vẻ mặt “cô không thoát khỏi lòng bàn tay tôi” của Chu Minh Hiên, một cảm giác buồn nôn và tức giận tột độ dâng trào trong lồng ngực.

Tôi đột nhiên bật cười.

“Được thôi.” Tôi nói.

Tất cả mọi người đều sững sờ.

“Các người chẳng phải muốn tiền sao? Chẳng phải muốn cứu người sao?” Tôi nhìn Chu Minh Hiên, nói gằn từng chữ, “Chỉ cần anh đồng ý với tôi một việc, năm triệu tám trăm ngàn, tôi không thiếu một xu, sẽ rút ra tất cả.”

Mắt Chu Minh Hiên lập tức sáng rực lên, như thấy cọng rơm cứu mạng.

“Việc gì? Đừng nói một việc, một trăm việc anh cũng đồng ý!”

“Tôi muốn anh,” tôi chỉ vào anh ta, lại chỉ sang Chu Minh Nguyệt, “Hai người các người, bây giờ, lập tức, đến bệnh viện ngay lập tức, làm xét nghiệm tương thích ghép thận. Thận của ai tương thích, tôi sẽ đưa tiền cho người đó.”

Chương 12 (Kết)

Lời tôi vừa dứt, sắc mặt của Chu Minh Hiên và Chu Minh Nguyệt lập tức thay đổi.

Vẻ mừng rỡ và đắc ý ban nãy đông cứng trên mặt, biến thành sự bàng hoàng và chống cự.

“Thẩm Duyệt, em có ý gì?” Chu Minh Hiên nhíu mày, “Bác sĩ đã nói rồi, xét nghiệm chưa chắc đã thành công, cho dù có thành công, làm phẫu thuật cũng tổn hại đến sức khỏe…”

“Đúng thế!” Chu Minh Nguyệt lập tức hét lên, “Chị rắp tâm gì thế! Nếu anh tôi phẫu thuật, sức khỏe suy sụp, sau này ai chăm sóc cho chị và đứa con? Chị muốn lấy mạng anh ấy à?”

Tôi cười khẩy nhìn bọn họ.

“Vừa nãy chẳng phải còn nói, chỉ cần cứu được bố, làm gì cũng được sao? Sao giờ, đến lượt bản thân các người, lại không được rồi?”

“Chuyện này không giống nhau!”

“Sao lại không giống?” Tôi ép từng bước, “Các người thấy, đứa con trong bụng tôi, còn quan trọng hơn cả mạng sống của bố các người, quan trọng hơn cả cơ thể của chính các người sao?”

Tôi đem chiêu “bắt cóc đạo đức” mà bọn họ giỏi nhất, trả lại y nguyên.

Bọn họ bị tôi chặn họng, mặt lúc xanh lúc trắng.

“Thẩm Duyệt, cô đừng có quá đáng!” Chu Minh Hiên thẹn quá hóa giận.

“Tôi quá đáng?” Tôi cười lớn hơn, “Kẻ thực sự quá đáng là các người! Các người muốn tiền của tôi, muốn con của tôi, nhưng đến một chút rủi ro và trả giá cũng không sẵn sàng bỏ ra! Thứ các người muốn, trước nay chỉ là há miệng chờ sung!”

Tôi quay sang những người hàng xóm đang xem kịch, cao giọng.

“Mọi người cũng nghe thấy rồi đấy! Tôi, Thẩm Duyệt, hôm nay tuyên bố tại đây! Chỉ cần hai anh em họ, có một người chịu đi hiến thận cho bố họ, tôi lập tức bỏ ra sáu triệu tệ tiền mặt! Năm triệu tám trăm ngàn để cứu người, hai mươi vạn còn lại, coi như là phí bồi dưỡng cho ‘vị anh hùng’ đó!”

“Nhưng nếu, cả hai người họ đều không muốn, thì chứng tỏ, trong lòng bọn họ, mạng sống của bố họ còn không bằng sự ngọc ngà của bản thân bọn họ! Vậy họ lấy tư cách gì, yêu cầu một người ‘ngoài’ như tôi khuynh gia bại sản đi cứu một người bố mà chính bọn họ còn không màng đến?”