Nàng đột nhiên lao về phía ta, vẻ mặt điên cuồng:
“Ngươi câm miệng!”
“Ngươi có tư cách gì chỉ trích ta?”
“Thời cổ đại vốn trọng nam khinh nữ! Không dựa vào nam nhân thì ta dựa vào đâu mà leo lên?”
Sau đó, không biết nghĩ đến điều gì, nàng lại cười khúc khích.
“Chẳng bao lâu nữa nam chính của ta sẽ tới đón ta ra ngoài… Ta sẽ thành Hoàng quý phi, hay Vương phi đây?”
Ta bình tĩnh mà thương hại nhìn nàng.
“Bệ hạ vừa bình định mười ba bộ tộc nơi biên ải.”
“Thủ lĩnh các bộ tộc cắt thành cầu hòa, nguyện thần phục, nhưng điều kiện là phải có một vị công chúa tới hòa thân.”
“Bệ hạ không nỡ để nữ nhi của mình phải tới vùng đất xa xôi rét buốt, nhưng cũng không thể tùy tiện tìm người qua loa cho xong.”
Theo lời ta chậm rãi kể ra, sắc mặt Nhiếp Vân Dao từng chút một thay đổi.
Ta mở thánh dụ màu vàng sáng ra.
“Nếu không thể chọn một vị công chúa, vậy đưa một thần nữ trong dân gian đi cũng tốt, chẳng phải sao?”