“Trước đây, tôi từng ước chúng ta có thể chung sống bên nhau thật tốt.”

Tôi khựng lại một nhịp, nhìn đôi mắt bỗng dưng sáng rực lên của anh ta, khóe miệng cong lên một nụ cười tuyệt tình.

“Tuy nhiên, bây giờ tôi hy vọng, mong ước đó… thành sự thật.”

Sắc mặt anh ta đột ngột thay đổi, hai mắt nháy mắt trừng lớn, vội vã đưa tay ra muốn ngăn cản tôi.

“Thanh Nguyên! Cô muốn làm gì?”

Nhưng mọi chuyện đã muộn rồi.

Giống như ông trời sớm đã viết sẵn kịch bản, toàn bộ những chuyện còn lại cứ như bị một bàn tay vô hình đẩy đi.

Những tổn thương, sự phản bội, những toan tính thâm độc đã xảy ra, từ lâu đã vạch nên một khe nứt không thể nào san lấp giữa chúng tôi.

Chúng tôi vĩnh viễn không thể nào tiếp tục đi cùng nhau.

Rất thuận lợi, chúng tôi ly hôn.

Anh ta mang đầy áy náy, lại sợ tôi đâm thủng mọi chuyện ra ngoài, liền dứt khoát đưa cho tôi một khoản tiền bồi thường ly hôn không hề nhỏ.

Lục Tư Dao danh tiếng tan tành, không bao giờ còn cơ hội gả vào hào môn nữa.

Cuối cùng chỉ đành lấy một gã đàn ông bình thường có gia cảnh kém cô ta rất nhiều.

Cuộc sống sau hôn nhân là một đống lông gà vỏ tỏi.

Cô ta không chịu nổi khổ cực, cả ngày ở nhà than ngắn thở dài, khóc lóc làm ầm ĩ, thậm chí mấy lần đòi thắt cổ tự tử.

Sống thành một trò hề lớn nhất trong giới.

Lục Chính Hoành cũng vì vụ bê bối mối tình chú cháu lệch lạc này, danh dự bị đả kích nghiêm trọng.

Việc làm ăn và các mối quan hệ đều bị ảnh hưởng, cả ngày u uất không vui.

Có lẽ thỉnh thoảng anh ta vẫn sẽ xót xa cho kết cục của Lục Tư Dao.

Nhưng anh ta cũng chẳng còn cách nào để ở bên cạnh cô ta được nữa.

Còn tôi, ôm số tiền ly hôn kia, chuyên tâm chữa trị đôi chân.

Dần dà, tôi cũng có thể đi lại bình thường.

Tôi mua một căn nhà nhỏ ven biển để định cư.

Trồng hoa cỏ, tìm một công việc đơn giản nhẹ nhàng.

Ánh nắng chan hòa, gió thoảng dịu êm.

Cuối cùng, tôi cũng được sống một cuộc đời mới yên bình và tĩnh lặng.