Mặc bộ quần áo rộng thùng thình, đứng trước cổng trại trẻ cũ kỹ.
Đôi mắt cô rất to và đen.
Nhưng trong đó không có sự ngây thơ của một đứa trẻ.
Chỉ có sự lạnh lẽo và thù hận vượt quá tuổi.
Tôi cảm giác như bị ánh mắt đó đâm vào.
Tôi tiếp tục đọc.
Mười sáu tuổi, cô thi đỗ vào trường trung học tốt nhất thành phố.
Học phí và chi phí sinh hoạt đều do cô tự kiếm.
Rửa bát trong nhà hàng.
Phát tờ rơi.
Dạy kèm.
Từng đồng một.
Mười tám tuổi.
Cô thi đại học với điểm cao nhất toàn thành phố.
Đỗ vào trường đại học hàng đầu cả nước.
Ngành tài chính.
Bốn năm đại học.
Cô như miếng bọt biển, điên cuồng hấp thụ kiến thức.
Cô không còn là cô bé yếu ớt ngày xưa.
Cô trở nên xinh đẹp.
Thanh lịch.
Ăn nói khéo léo.
Cô học cách dùng nụ cười để che giấu mọi cảm xúc.
Bên cạnh cô không thiếu người theo đuổi.
Nhiều người trong số đó là con nhà giàu.
Nhưng cô đều từ chối.
Mục tiêu của cô rất rõ ràng.
Sau khi tốt nghiệp.
Cô đổi tên.
Giang Nguyệt trở thành Liễu Mạn.
Cô dùng tiền học bổng và tiền làm thêm.
Đăng ký các lớp lễ nghi.
Các khóa học thử rượu.
Các lớp thưởng thức nghệ thuật.
Cô biến mình thành một quý cô hoàn hảo của giới thượng lưu.
Sau đó.
Cô bắt đầu thường xuyên xuất hiện trong các buổi tiệc sang trọng và diễn đàn thương mại.
Rồi…
Cô gặp tôi.
Đọc đến đây.
Máu trong người tôi gần như đông lại.
Trong đầu tôi hiện lên cảnh lần đầu gặp cô.
Đó là một buổi tiệc từ thiện.
Cô mặc váy trắng.
Đứng lặng lẽ trong góc.
Giống như một đóa hoa bách hợp thanh khiết.
Chính tôi là người chủ động đến bắt chuyện.
Bị vẻ đẹp và khí chất khác biệt của cô thu hút.
Tôi từng nghĩ.
Đó là một cuộc gặp gỡ lãng mạn.
Một câu chuyện cổ tích giữa hoàng tử và cô gái nghèo.
Bây giờ tôi mới hiểu.
Đó không phải là tình cờ.
Đó là một cuộc săn mồi được chuẩn bị từ rất lâu.
Và tôi…
Là con mồi hoàn hảo mà cô chọn.
Tôi tiếp tục đọc.
Trang cuối cùng của hồ sơ.
Ghi tên công ty tư nhân đã mua lại nhà máy năm đó.
Hoa Hưng Thực Nghiệp.
Một cái tên vô cùng quen thuộc.
Bởi vì năm năm trước.
Cũng là một năm trước khi tôi gặp Liễu Mạn.
Công ty của tôi đã mua lại toàn bộ Hoa Hưng Thực Nghiệp.
Bây giờ nó chỉ là một mảnh nhỏ không đáng chú ý trong đế chế kinh doanh của tôi.
Tôi gần như đã quên sự tồn tại của nó.
Nhưng tôi quên.
Có người lại dùng cả cuộc đời để ghi nhớ.
Cuối cùng tôi cũng hiểu.
Tất cả.
Mọi thứ.
Liễu Mạn không cần tiền.
Cô cần trả thù.
Người cô hận không phải là tôi – Quý Phong.
Cô hận Hoa Hưng Thực Nghiệp.
Hận thế giới tư bản tàn nhẫn đứng sau nó.
Còn tôi.
Là kẻ săn mồi đứng trên đỉnh chuỗi thức ăn của thế giới đó.
Đương nhiên trở thành mục tiêu cuối cùng của cô.
Cô kết hôn với tôi không phải vì yêu.
Mà vì đó là cách nhanh nhất, triệt để nhất để phá hủy tôi.
Cô không chỉ muốn hủy diệt tôi.
Cô muốn thay thế tôi.
Trở thành chủ nhân mới của Hoa Hưng.
Trở thành loại người mà cô từng căm hận nhất.
Đó mới là sự trả thù tàn nhẫn nhất của cô.
Tôi tắt điện thoại.
Dựa lưng vào bức tường lạnh.
Một cảm giác bất lực chưa từng có bao trùm lấy tôi.
Tôi từng nghĩ mình đang đối mặt với một sự phản bội vì lợi ích.
Chỉ cần cuối cùng tôi thắng.
Tôi sẽ có được cảm giác trả thù.
Nhưng bây giờ.
Khi tôi biết toàn bộ sự thật.
Biết nguồn gốc của mối hận sâu đó.
Tôi lại không biết mình phải làm gì.
Đúng lúc đó.
Chuông cửa vang lên.
Qua mắt thần.
Tôi thấy gương mặt vô cảm của thợ săn.
Tôi mở cửa.
Ông bước vào.
Đặt một gói đồ nặng lên bàn.
“Thứ cậu cần đều ở đây.”
Ông mở gói.
Bên trong không phải vũ khí.
Cũng không phải thiết bị theo dõi mới.
Mà là một chồng tài liệu cũ đã ố vàng.
Và một chiếc MP3 nhỏ đầy vết xước.
“Chúng tôi tìm thấy chúng trong ngôi nhà cũ của Giang Nguyệt.”
“Di vật của cha mẹ cô ta.”
“Mỗi năm vào tiết Thanh Minh cô ta đều lén quay về.”
“Xem ra cô ta chưa bao giờ quên quá khứ.”
Thợ săn nhìn tôi.
“Những gì tôi có thể làm, tôi đã làm.”
“Chúng ta đã biết sự thật.”
“Cũng đã có đủ bằng chứng về Lục Minh và cô ta.”
“Bất cứ lúc nào cũng có thể khiến họ thân bại danh liệt.”
“Bây giờ.”
“Đến lượt cậu quyết định.”
Ông dừng lại.
Đôi mắt sắc như chim ưng lần đầu xuất hiện chút cảm xúc phức tạp.
“Nhà vua.”
“Cậu đã biết câu chuyện của đối thủ.”
“Tiếp theo.”
“Cậu chọn tha thứ…”
“Hay phán xét?”
13 Quả cân của sự phán xét
Tôi ngồi trong căn hộ xa lạ ấy.
Thợ săn đã rời đi.
Trong phòng chỉ còn lại tôi và gói đồ nặng trĩu kia.
Cùng bầu không khí lạnh lẽo thuộc về quá khứ.
Tôi không biết mình đã ngồi bao lâu.
Cho đến khi ánh sáng ngoài cửa sổ từ chói chang chuyển thành vàng úa.
Tôi mới đưa bàn tay hơi cứng đờ ra, mở gói đồ.
Bên trong không có thứ gì như tôi tưởng tượng.
Không có tài liệu bí mật.
Không có vũ khí nguy hiểm.
Chỉ là vài món đồ rất bình thường, thậm chí đã cũ.
Một tấm ảnh gia đình đã ngả vàng.
Trong ảnh là một cặp vợ chồng trẻ ôm một cô bé buộc hai bím tóc, cười rạng rỡ.
Đôi mắt cô bé rất to, rất sáng, giống hai quả nho đen.
Đó là Giang Nguyệt trước khi mười hai tuổi.