Thái tử bị đá lộn một vòng, toát mồ hôi lạnh bò dậy.

Gân xanh trên trán hắn giật liên hồi, vội vàng ngụy biện.

“Phụ hoàng bớt giận!”

Hắn chỉ vào Liễu Kiều Kiều đang mềm nhũn dưới đất.

“Cho dù thư từ là giả, nhưng chuyện ả ta mưu sát công thần đang mang hoàng tự là thật!”

“Trong bụng Liễu thị, chính là tiểu hoàng tôn ruột thịt của người a!”

Thái tử nghiến răng, trừng trừng nhìn ta.

“Chẳng lẽ phụ hoàng lại vì một người đàn bà vô tri mà dung túng để ả ta đoạn tuyệt hương hỏa hoàng gia của chúng ta sao?”

Lời này vừa thốt ra, động tác của hoàng đế khựng lại.

Liên quan đến huyết mạch hoàng thất, xưa nay đều là đại sự trời long đất lở.

Cho dù ta là kế hậu, vô cớ mưu sát trắc phi có thai, cũng tuyệt đối không thể dung thứ.

Hoàng đế quay đầu nhìn ta, ánh mắt lộ vẻ khó xử.

Liễu Kiều Kiều lập tức nắm lấy cơ hội này, điên cuồng dập đầu xuống nền đá.

“Hoàng đế! Trước pháp luật, ai ai cũng bình đẳng a!”

“Hoàng hậu nương nương vừa rồi chính là dùng luật Đại Uyên bức chết ca ca ta.”

Nàng ngẩng đầu lên, nhìn ta đầy ác độc.

“Hiện giờ, thiếp thân cũng cầu xin hoàng đế làm việc theo luật pháp!”

“Người mưu hại hoàng tự, phải chịu tội gì!”

Ta nhìn bộ dạng đương nhiên hợp lý của bọn họ, khẽ thở dài một tiếng.

Rồi ta bước đến trước mặt Thái tử, từ trên cao nhìn xuống hắn.

“Con trai ngoan.”

Ta ngừng một chút.

“Ngươi chắc chắn, đứa trong bụng nàng ta, là giống của ngươi sao?”

8

Trong đại điện lại rơi vào tĩnh lặng chết chóc.

Thái tử như bị sét đánh, ngây ngốc nhìn ta.

“Ngươi… ngươi nói gì?”

Hắn đột ngột bật dậy từ dưới đất, chỉ tay vào mũi ta mà chửi ầm lên.

“Đồ độc phụ! Ngươi không chỉ muốn giết nàng, mà còn muốn vu oan cho huyết mạch hoàng tự của cô!”

Liễu Kiều Kiều cũng hoảng rồi.

Nàng ta liều mạng lắc đầu, nước mắt như chuỗi hạt bị đứt.

“Điện hạ! Thiếp thân bị oan! Thiếp thân trong sạch theo ngài, sao có thể mang thai con của người khác chứ!”

Nàng ta nhào tới ôm chân Thái tử.

“Hoàng hậu nương nương đây là muốn ép chết mẹ con thiếp thân mà!”

Thái tử đau lòng che chở cho nàng ta, rồi quay đầu hung hăng trừng mắt nhìn ta.

“Phụ hoàng! Người nghe xem con độc phụ này nói ra lời gì!”

“Hôm nay nếu không nghiêm trị, mặt mũi của cô còn biết để đâu!”

Hoàng đế nhíu mày, nhìn về phía ta.

Ta ngay cả mí mắt cũng chẳng buồn nâng, chỉ vỗ tay về phía ngoài điện.

“Nếu Thái tử không tin, vậy thì mời thái y đến đối chất trước mặt đi.”

Ngoài cửa điện, mấy vị thái y đã đợi sẵn từ lâu cúi đầu, run như cầy sấy đi vào.

Người cầm đầu là Trương thái y, trong tay ôm một quyển mạch án dày cộp.

Thấy Trương thái y, sắc mặt Thái tử khẽ biến.

“Vi thần tham kiến hoàng đế, Hoàng hậu nương nương, Thái tử điện hạ.”

Đám thái y quỳ rạp xuống đất.

“Trương thái y.”

Ta thong thả bước đến trước mặt thái y, rút lấy quyển mạch án trong tay ông ta.

“Đọc lớn kết quả mấy năm qua ngươi bắt mạch an thai cho Thái tử, ngay trước mặt hoàng đế.”

Ta ném thẳng mạch án vào ngực Thái tử.

Trương thái y run bần bật, đầu dập trên nền gạch xanh, căn bản không dám ngẩng lên.

“Hồi… hồi nương nương…”

Giọng ông ta cũng run đến phát sợ.

“Thái tử điện hạ mấy năm trước… mấy năm trước lưu luyến nơi hoa phố liễu hạng, phóng túng quá độ, tổn thương căn bản…”

“Lại thêm những năm này dùng đủ loại dược hổ lang…”

Trương thái y hít sâu một hơi, nhắm mắt gào lên.

“Điện hạ từ năm năm trước, đã mất khả năng sinh con rồi!”

Ầm!

Như thể một đạo sấm sét nổ vang ngay giữa đại điện.

Mặt Thái tử lập tức trắng bệch không còn giọt máu.

Hắn trợn to mắt, nhìn chòng chọc vào quyển mạch án trên đất.

“Ngươi nói bậy!”

Hắn xông lên đá lật Trương thái y, chỉ vào ông ta mà gào lên giận dữ: