Tôi đặt micro lại giá.
“Chú, người kích động vừa rồi ngồi vào chỗ mẹ cháu, còn đeo vòng của cháu. Bây giờ cháu rất bình tĩnh.”
Nói xong, tôi nhìn bố mẹ và ông ngoại.
“Bố, mẹ, ông ngoại, chúng ta về trước.”
Bố tôi là người đầu tiên đứng lên.
Ông không hỏi gì.
Mẹ tôi cũng đứng dậy, cầm túi.
Ông ngoại chống gậy, lúc đi tới bên cạnh tôi thì vỗ nhẹ lên mu bàn tay tôi.
“Đi.”
Một chữ là đủ.
Phía nhà họ Bùi lập tức hỗn loạn.
Mẹ Bùi Duật Xuyên đuổi theo, giọng gấp gáp:
“Chiếu Tuyết, mọi người đều đang nóng giận, đừng làm lớn chuyện. Lễ vật đính hôn cứ nhận trước, những chuyện sau chúng ta từ từ nói.”
Tôi dừng chân, nhìn hộp trang sức trong tay bà.
Bên trong là dây chuyền đính hôn nhà họ Bùi chuẩn bị.
Kiểu dáng do tôi chọn, giá tôi cũng biết.
Rất đắt.
Nhưng lúc này nhìn nó giống một sợi xích chó.
Tôi không nhận.
“Dì cứ giữ đồ trước đi. Chờ nhà dì xác định được số lượng con dâu rồi hãy quyết định mua sỉ mấy bộ.”
Mặt mẹ Bùi Duật Xuyên đỏ bừng.
Cuối cùng Bùi Duật Xuyên không nhịn được, đi nhanh vài bước tới trước mặt tôi.
“Chiếu Tuyết, biết điểm dừng đi.”
Tôi nhìn anh, đột nhiên bật cười.
“Câu này của anh nghe đặc biệt giống bảo vệ trung tâm thương mại.”
Anh ngẩn ra.
Tôi nói tiếp:
“Khác ở chỗ bảo vệ duy trì trật tự, còn anh duy trì Tần Lạc Sênh.”
Sắc mặt Bùi Duật Xuyên cứng ngắc.
Tần Lạc Sênh đúng lúc đó chạy từ góc ra.
Mắt cô ta đỏ sưng, giọng run rẩy.
“Chị Chiếu Tuyết, xin lỗi, em thật sự không biết chị sẽ để ý như vậy. Em đi còn không được sao? Chị đừng trách Duật Xuyên.”
Nói xong, cô ta quay người chạy.
Trước lúc chạy còn cố ý đụng vào ghế, tạo ra tiếng động rất lớn.
Bùi Duật Xuyên gần như theo bản năng quay đầu nhìn.
Tôi cũng nhìn anh.
Bước chân anh nhúc nhích nửa bước.
Sau đó dừng lại.
Sự dừng lại này còn khó coi hơn đuổi theo.
Bởi vì anh muốn đuổi.
Nhưng anh đang cân nhắc.
Cân nhắc thể diện nhà họ Trình, sự hợp tác nhà họ Bùi, những vị khách trước mắt và Tần Lạc Sênh đang khóc chạy ra ngoài.
Tôi nhìn dáng vẻ đó, chút mong chờ cuối cùng trong lòng hoàn toàn tan biến.
Một người đàn ông có thể không đủ thông minh.
Có thể không đủ lãng mạn.
Thậm chí có thể nghèo.
Nhưng vào lúc đáng lẽ phải đứng ra, anh ta không thể đặt tất cả mọi người lên bàn cân rồi cân một lượt.
Tôi cầm túi, vòng qua anh đi ra ngoài.
Phía sau, cuối cùng Bùi Duật Xuyên vẫn đuổi theo Tần Lạc Sênh.
Tiếng giày da giẫm trên thảm không lớn.
Nhưng tôi nghe rất rõ.
Đoạn Trục Dã đi bên cạnh tôi, không nói gì.
Đi đến cửa phòng tiệc, tôi quay đầu nhìn một cái.
Bàn chính nhà họ Bùi đã loạn thành một đống.
Tên tôi vẫn treo trên bảng nền, được ánh đèn chiếu rất sáng.
Tôi bỗng cảm thấy hơi buồn cười.
Bữa tiệc đính hôn hôm nay tổ chức cũng không coi là phí.
Ít nhất nó giúp tôi hiểu, bàn chính trong lòng Bùi Duật Xuyên từ lâu đã chừa chỗ cho người khác.
6
Sau khi tiệc kết thúc, Bùi Duật Xuyên chặn tôi ở bãi đỗ xe khách sạn.
Lúc đó bố mẹ tôi đã lên xe.
Ông ngoại được tài xế đỡ ngồi vào hàng ghế sau, trước khi đóng cửa còn nhìn Bùi Duật Xuyên một cái, ánh mắt lạnh như sống dao.
Bùi Duật Xuyên không dám tới gần họ, chỉ đứng cách tôi hai bước.
Đoạn Trục Dã vốn định đi theo, bị tôi giơ tay ngăn lại.
Món nợ này, tôi có thể tự tính.
Ánh đèn trong bãi xe hơi trắng, chiếu vẻ mệt mỏi trên mặt Bùi Duật Xuyên rõ hơn hẳn.
Cà vạt của anh đã nới lỏng, áo vest khoác trên tay, tóc cũng hơi rối.
Có lẽ vừa rồi lúc đuổi theo Tần Lạc Sênh, anh tốn không ít sức để dỗ dành.
Tôi nhìn anh, trong lòng không có quá nhiều dao động.
Một khi đã bước ra khỏi vở kịch, nhìn đối phương toàn thân nhếch nhác chỉ khiến người ta cảm thấy cảnh dựng hơi bẩn.
Bùi Duật Xuyên lên tiếng trước:
“Lạc Sênh đã đi rồi.”
Tôi gật đầu.
“Chúc mừng, cuối cùng cô ta cũng học được cách tìm đường.”
Ấn đường anh giật nhẹ.
“Trình Chiếu Tuyết, bây giờ anh không có tâm trạng đấu khẩu với em.”
“Vậy anh tìm em làm gì? Không khí bãi xe trong lành, gọi em cùng hít khí thải à?”
Anh im lặng vài giây, giọng hạ xuống.
“Hôm nay em quá đáng.”
Tôi cười một tiếng.
“Anh đuổi ra chỉ để nói câu này?”
“Em để Đoạn Trục Dã ngồi bàn chính trước mặt nhiều họ hàng như vậy, kính rượu thay em, còn để anh ta xen vào chuyện hai nhà. Em biết sau tối nay người ta sẽ nói thế nào không?”
Tôi nhìn anh.
“Người ta sẽ nói, tiệc đính hôn của Bùi Duật Xuyên để cô bạn thân khác giới đeo vòng con dâu ngồi bàn chính, vị hôn thê tức quá cũng gọi bạn thân nam tới. Hai bên đối xứng hoàn hảo, người mắc chứng ám ảnh cưỡng chế nhìn vào chắc cũng thấy thoải mái.”
Sắc mặt Bùi Duật Xuyên trầm xuống.
“Đoạn Trục Dã và em rốt cuộc là quan hệ gì?”
“Bạn.”
“Bạn bình thường sẽ tới tiệc đính hôn chống lưng cho em? Bạn bình thường sẽ nói những lời đó trước mặt bố mẹ anh?”
“Tần Lạc Sênh sẽ.”
Anh bị tôi chặn họng.
Tôi tiến một bước, nhìn thẳng vào mắt anh.