Quả là cáo già gian xảo!
Ông làm như vậy, vừa không đắc tội quan viên, lại giữ được cơ hội tiến thân cho đám con cháu hàn môn.
Ông giúp người, khiến người ta tưởng như đã có cơm ăn, nhưng ăn vào lại nửa sống nửa chín, nghẹn đến phát hoảng.
Nhưng ta rất nhanh đã chấp nhận cục diện này.
Quan trường vốn chẳng phải đen trắng rạch ròi, cách giải quyết như vậy đã xem như rất tốt rồi.
Chuyện này rất nhanh đã lướt qua trong lòng ta.
Ta chưa từng nghĩ, chuyện ấy lại bị mười một vị quan viên kia biết được, càng không ngờ rằng mười lăm vị quan viên hàn môn ấy cũng đều biết.
Các quý nữ trong nhà mười một vị quan viên kia, dưới sự dẫn đầu của Cố Đàn Nhi mà đánh ta, ta liền biết, việc này không chỉ là để ngăn ta vào cung, mà quan trọng hơn là trả thù ta vì đã nhúng tay vào khoa cử. Ta đã kích cho phụ thân ta làm một hồi người chính trực, nhưng đối với bọn họ, đó lại là một cái tát nặng nề vào mặt.
Bọn họ không dễ gì xử lý ta, bèn sai nữ nhi đến tìm ta tính sổ, kéo Cố Đàn Nhi vào, là để phòng phụ thân ta trả thù.
Bọn họ tính đúng rồi, phụ thân ta đã chọn hy sinh ta.
Vừa là vì đại cục của ông, ta đoán cũng có cả chút tư tâm của chính ông.
Sự ngỗ nghịch của ta, trong lòng ông từ đầu đến cuối luôn là một cây gai.
Nhổ đi cũng tốt.
Nhưng điều lũ quan lại chó má kia không ngờ tới là, phụ thân ta không báo thù cho ta, thì sẽ có người khác báo thù cho ta.
Mười lăm vị quan viên hàn môn tuy quan chức không lớn, nhưng đều phân bố ở những vị trí quan trọng trong các bộ, liên thủ với nhau thay ta thực hiện án mười hai quý nữ chấn động cả nước.
Để không bị phát hiện, bọn họ thường chọn cách người này ra tay với người kia.
Ví như người ở Lễ bộ đi trả thù người ở Hình bộ, người ở Hình bộ thì đi tính kế người ở Hộ bộ.
Cách làm này rất kín đáo, án chồng án, chẳng thấy mối liên hệ, Phó Dịch Hành cũng không thể tra ra bọn họ.
Càng không tra ra được ta.
Chu Vân Nhi chính là thứ nữ của Thượng thư Hình bộ, nàng ta đã giẫm gãy ngón tay của Cố Thanh Đường.
Nàng ta là người đầu tiên bị báo thù, là sự báo thù cộng thêm lãi.
Nàng ta giẫm gãy ba ngón tay của Cố Thanh Đường, thì mười ngón tay của nàng ta đều bị giẫm nát.
Thượng thư Lễ bộ chỉ vào thuộc hạ mà ông ta tin cậy nhất: “Chu Giác, ngươi sao dám đi làm hại Chu Vân Nhi, đó chính là thứ nữ của Thượng thư Hình bộ.”
Chu Giác vẻ mặt như sắp chết: “Nếu không có Cố cô nương, ta đã sớm ôm hận mà chết. Ta gánh trên vai hy vọng của cả gia tộc, mẫu thân ta không nỡ ăn, từng đồng bạc đều chắt chiu từ kẽ răng mà dành dụm, để ta được đi đọc sách. Thi xong điện thí, mẫu thân ta đã bệnh nặng nguy kịch.”
“Nếu ngày ấy ta rớt bảng, mẫu thân ta sẽ uổng nuối mà chết.”
“Mà bởi vì Cố cô nương, mẫu thân ta đã tận mắt thấy ta đề tên trên bảng vàng, bà ấy là mỉm cười nhắm mắt xuôi tay.”
“Ta dùng mạng để cảm tạ Cố cô nương, vậy mà cái Chu Vân Nhi này lại giẫm gãy ba ngón tay của nàng, ta chỉ hận không thể giẫm nát mười ngón tay của nàng ta, không thể róc xương lóc thịt nàng ta!”
Trong mắt hắn tràn đầy tàn khốc, đầy hận ý, đầy sát khí.
Khiến Thượng thư Lễ bộ sợ đến run bần bật.
Chu Giác nhìn về phía ta, sự lệ khí trong mắt hắn hóa thành cảm kích.
Hắn nói: “Cố cô nương, kẻ sĩ vì tri kỷ mà chết, ngươi giúp chúng ta, lại không nói cho chúng ta biết, cũng chẳng từng đòi chúng ta báo đáp ân tình, ngươi tốt hơn tất cả mọi người trên đời này, chúng ta không thể trơ mắt nhìn ngươi kéo theo thân xác tàn phế mà chết oan uổng.”
Ta nhìn hắn chằm chằm, không nói được lời nào.
Lần lượt nhìn về phía họ, người đàn ông đứng bên cạnh Chu Giác, thân hình đặc biệt cao lớn, chính hắn đã thừa nhận là kẻ moi đầu gối của nữ nhi Trình tướng quân, hắn tên là Liễu Xương, đang làm việc ở Hàn Lâm Viện.