Khách khứa che miệng kinh hãi, có người lùi lại sợ hãi, có kẻ lại hưng phấn quay video.
Cha mẹ tôi ngã quỵ trong góc, mặt mày trắng bệch, một lời cũng nói không nên.
Tôi bước đến giữa hai chân Lục Trạch, dùng đầu gậy chĩa thẳng vào hạ thân hắn.
Hắn liều mạng lắc đầu, trong mắt tràn ngập tuyệt vọng van xin.
“Còn cái chân thứ ba này…”
Tôi cúi người, nhìn thẳng vào mắt hắn.
“Đã không quản nổi, thì cũng đừng giữ lại nữa.”
“Không… đừng…” Giọng Lục Trạch yếu ớt, nước mắt nước mũi trào ra.
Tôi dốc toàn lực, giáng xuống cú đánh cuối cùng!
“Bốp!”
Âm thanh trầm đục như trứng bị nghiền nát khiến toàn bộ nam khách tại hiện trường theo phản xạ siết chặt hai chân lại.
Lục Trạch trợn trắng mắt, trực tiếp đau đến ngất lịm.
Máu hòa lẫn với nước tiểu nhanh chóng thấm đỏ tấm thảm len cao cấp màu đỏ.
Toàn trường chết lặng.
Hứa Thanh Thanh ôm cái chân gãy, bò lê trên đất, cố gắng cầu cứu cha mẹ tôi.
Nhưng người từng thương yêu cô ta nhất – cha Hứa – lúc này lại như né dịch bệnh, một cước đá văng cô ta ra.
“Cút! Đừng dùng bàn tay bẩn thỉu của mày chạm vào tao! Mày là đồng phạm của kẻ giết người!”
Tôi lấy bản thỏa thuận cá cược, dí thẳng trước mặt Hứa Thanh Thanh.
“Hứa Thanh Thanh, chẳng phải cô rất thích cướp giật sao? Giờ nhà họ Hứa tan rồi, nhà họ Lục sụp đổ rồi, đứa con hoang trong bụng cô, e rằng chỉ có thể sinh ra trong trại giam thôi.”
Cánh cửa bị phá tung. Khi đội đặc nhiệm ập vào, tôi đang nhận khăn ướt từ tay cô tôi, thong thả lau từng ngón tay một.
“Bẩn thật.”
Lục Trạch và Hứa Thanh Thanh như hai con chó chết, bị cảnh sát kéo đi.
Nửa tiếng sau.
Tầng cao nhất của tập đoàn Hứa thị.
Đội luật sư vàng của nhà họ Thẩm đã sớm dọn sạch hiện trường.
Tôi mang giày cao gót, bước thẳng đến, ngồi xuống chiếc ghế da thật vốn thuộc về cha tôi.
Luật sư trưởng đẩy gọng kính, đưa cho tôi một xấp tài liệu dày cộp:
“Thưa Hứa tổng, đây là bản thanh toán tài sản của hai nhà Hứa – Lục sau khi cá cược có hiệu lực.”
“Nhà họ Hứa đã mất khả năng thanh toán. Tài sản chất lượng cao đã được tách ra, sáp nhập vào Thẩm thị. Phần còn lại… kiến nghị nộp đơn phá sản thanh lý.”
“Ký.”
Ngòi bút tôi lướt nhanh, dứt khoát.
Từ hôm nay, S thị không còn hào môn Hứa – Lục.
Chỉ còn lại Thẩm thị.
Ngoài cửa sổ đột nhiên vang lên tiếng cãi vã ồn ào.
Tôi bước đến trước cửa kính sát sàn, cúi xuống nhìn.
Cha mẹ Hứa quần áo xộc xệch, bị bảo vệ công ty chặn trước cổng.
Không còn chút thể diện ngày xưa, như hai kẻ điên đập mạnh vào cửa kính.
“Vận Vận! Mẹ đây! Chúng ta bị lừa rồi!”
Mẹ Hứa gào lên khản giọng, tiếng nói qua hệ thống nội bộ vang lên chói tai.
“Con không thể mặc kệ chúng ta! Chúng ta sinh ra con mà!”
Cha Hứa cũng liều mạng chen lên phía trước:
“Đồ nghịch nữ! Mày không sợ trời đánh thánh phạt sao? Mau cho chúng tao vào!”
Tôi lạnh lùng nhấn nút điện thoại nội bộ:
“Đội bảo vệ à?”
“Trước cửa có hai túi rác không thể tái chế, dọn sạch đi.”
“Sau này ở S thị, tôi không muốn nhìn thấy loại rác thải độc hại này xuất hiện trong tầm mắt tôi.”
“Rõ, Hứa tổng.”
Tôi cúp máy, nhìn hai thân ảnh kia bị bảo vệ cưỡng chế kéo đi, khuất dần nơi góc phố.
Gợn sóng cuối cùng trong lòng tôi, cũng hoàn toàn lắng xuống.
Hào môn thực sự, chưa bao giờ là thứ được bố thí bằng huyết thống.
Mà là ngai vàng được đội lên bằng thực lực.
Ba tháng sau.
Tin từ trại giam truyền đến: Hứa Thanh Thanh sau khi sảy thai, tự làm hại bản thân trong tù, hoàn toàn phát điên.
Còn Lục Trạch, vì “bộ phận đặc biệt bị tổn thương”, trở thành trò tiêu khiển trong đó, muốn chết cũng không chết được.
Tôi tắt điện thoại, rời khỏi văn phòng, bước vào phòng nghỉ.
Thay bộ đồ đua mô tô đen – đỏ, buộc cao mái tóc dài.
Người phụ nữ trong gương ánh mắt sắc bén, không còn nửa phần dáng vẻ rụt rè, khát khao tình thân của ngày trước.
Bước xuống lầu.
Trước tòa nhà, cô tôi cưỡi trên chiếc mô tô phân khối lớn phiên bản giới hạn toàn cầu, tháo mũ bảo hiểm, lắc nhẹ mái tóc ngắn màu tím hồng.
Ánh nắng rơi trên gương mặt cô, đẹp đến mức khiến người ta không dời mắt nổi.
“Thẩm tổng, dự án ngàn tỷ bên châu Âu, nhận không?” Cô nhướng mày cười, ngông nghênh bất kham.
Tôi trèo lên ghế sau, đội mũ bảo hiểm, hai tay ôm lấy vòng eo săn chắc của cô.
“Có cô ở đây, xuống địa ngục cháu cũng dám đi.”
“Ngồi cho chắc!”
Cô cười khẽ, vặn ga.
Động cơ gầm rú.
Bánh xe lăn mạnh, lao khỏi tòa cao ốc.
Gió gào thét bên tai, tôi nhắm mắt, khóe môi cong lên.
Đây mới là kết cục mà một chân thiên kim xứng đáng có được.
HẾT