11

Một năm sau, tôi được mời tham dự hội nghị thượng đỉnh ngành thường niên tổ chức tại thành phố lân cận.

Với tư cách diễn giả khách mời, tôi phải chia sẻ kinh nghiệm tăng trưởng ngược dòng của công ty trong suốt một năm qua.

Hội trường chật kín người, quy tụ tinh hoa của cả ngành.

Khi tôi chuẩn bị bước vào hậu trường, một bóng dáng quen mà lạ lọt vào tầm mắt.

Ở một góc hội trường, Vương Lị mặc bộ vest không vừa người, ôm một xấp tờ rơi, phát cho từng người đi ngang.

Lớp trang điểm dày cũng không che được vẻ tiều tụy và mệt mỏi trên gương mặt cô ta.

Công ty cô ta đại diện là một doanh nghiệp nhỏ vô danh.

Có lẽ cô ta cũng nhìn thấy tôi. Trong mắt thoáng qua tia hoảng hốt và bối rối, cô ta vội quay đi, cố tránh ánh nhìn của tôi.

Tôi chỉ lướt qua một cái, rồi thu ánh mắt lại, không chút cảm xúc.

Với tôi, cô ta từ lâu đã chỉ là người qua đường không liên quan.

Tôi bước thẳng lên sân khấu.

Ánh đèn chiếu rọi, bên dưới là hàng trăm ánh mắt chờ đợi.

Chủ đề bài phát biểu của tôi là “Tính quyết định của đầu tư chuyên nghiệp đối với giá trị dài hạn của doanh nghiệp”.

Trong bài nói, tôi không nêu tên ai, chỉ lấy sự kiện “ghế cứng” năm xưa làm ví dụ điển hình về mặt trái, phân tích sâu sắc việc một quyết định thiển cận và phi chuyên môn có thể gây ra tổn hại chí mạng cho doanh nghiệp như thế nào.

Bài chia sẻ của tôi nhận được sự đồng cảm mạnh mẽ và tràng pháo tay kéo dài.

Sau khi kết thúc, nhiều doanh nhân tên tuổi vây quanh tôi, trao danh thiếp, bàn về khả năng hợp tác.

Giữa vòng vây ấy, tôi thoáng thấy ở góc hội trường, Vương Lị lặng lẽ thu dọn chỗ tờ rơi còn lại, cúi đầu bước ra ngoài.

Dưới ánh đèn rực rỡ, bóng lưng cô ta trông đặc biệt cô độc và lạc lõng.

Có lẽ, đó mới là sự trừng phạt lớn nhất dành cho cô ta.

Không phải sự sỉ nhục trực diện, mà là khoảng cách một trời một vực, đủ để cô ta hiểu rõ những gì mình từng làm ngu ngốc và nực cười đến thế nào.

12

Sau khi hội nghị kết thúc, tôi nhận được tin nhắn chúc mừng từ Trương tổng.

“Lâm tổng, chúc mừng bài phát biểu thành công! Tôi xem livestream mà cảm xúc lẫn lộn!”

Tôi đứng trước cửa kính sát đất trong phòng khách sạn, nhìn xuống thành phố rực rỡ ánh đèn bên dưới, đầu ngón tay khẽ gõ một dòng chữ trên màn hình.

“Giá trị của chuyên môn, mãi mãi đáng được tôn trọng.”

Gửi đi xong, tôi đặt điện thoại xuống.

Nhìn lại hơn một năm sóng gió đã qua, từ cảm giác ngột ngạt khi bị chèn ép ác ý, đến khoảnh khắc phản công đầy sảng khoái, rồi hiện tại bình thản như mây trôi nước chảy, lòng tôi chỉ còn lại sự tĩnh lặng.

Tôi cuối cùng cũng hiểu ra một điều.

Trong khu rừng mang tên công sở này, lòng tốt phải có chút sắc bén. Nhẫn nhịn chưa bao giờ là mục đích, mà là để tích lũy sức mạnh, chờ đúng thời điểm, tung ra đòn chí mạng nhất.

Sự mạnh mẽ thật sự không phải là chưa từng cúi đầu, cũng không phải là chuyện gì cũng phải trả đũa.

Mà là trong bất kỳ hoàn cảnh nào, vẫn giữ được chuyên môn và phẩm giá của mình, lấy đó làm vũ khí sắc bén nhất để mở đường tiến bước, giành lại tất cả những gì vốn thuộc về mình.

Bên ngoài cửa sổ, màn đêm sâu thẳm và bao la.

Tôi biết, con đường của tôi vẫn còn rất dài.

(Hoàn)