“Hai bên đã có sự thương lượng sơ bộ về việc sắp xếp tài sản và con cái sau khi sinh. Dù sau đó nguyên đơn đổi ý, nhưng không thể phủ nhận cô ấy đã từng bày tỏ nguyện vọng để nhà trai chăm sóc con cái và định đoạt tài sản.”

Nghe bốn chữ “thương lượng sơ bộ”, tôi suýt bật cười.

Nửa tiếng sau khi cấp cứu, bên giường bệnh, mẹ chồng, chồng, cố vấn pháp lý xa lạ, hộp mực in vân tay, giấy báo nguy kịch giả.

Trong miệng họ, những thứ này được gọi là thương lượng.

Thẩm Thanh Hòa không cười.

Cậu ấy đặt bản thỏa thuận gốc lên máy chiếu.

Chữ “Lâm” và vết rạch chéo cắt ngang hai chữ “tự nguyện” trên giấy giống như một vết thương màu đen.

Cậu ấy hỏi luật sư đối phương: “Xin hỏi bản có chữ ký đầy đủ mà phía anh cung cấp, được hình thành vào thời gian nào, địa điểm nào, dùng bút gì, và những ai có mặt lúc đó?”

Đối phương lật hồ sơ.

Chu Khải Minh khẽ nói mấy câu với luật sư.

Luật sư ngẩng đầu lên: “Thời gian đã lâu, chi tiết cụ thể cần xác minh lại.”

Thẩm Thanh Hòa nói: “Không lâu đâu. Cách đây chưa đầy hai tháng. Hơn nữa chữ ký đó lại nằm trên văn bản định đoạt tài sản lớn mà các anh đang bám vào. Ngay cả quá trình hình thành cũng không nói rõ được, mà lại yêu cầu tòa án tin rằng nó thể hiện ý chí chân thực của Lâm Vãn?”

Phòng họp tĩnh lặng.

Tôi thấy yết hầu Chu Khải Minh chuyển động.

Chắc anh ta không ngờ, một chữ ký bị anh ta tiện tay bổ sung lại bị chất vấn chi tiết đến vậy.

Thẩm Thanh Hòa chỉ nhìn một cái, rồi trình bằng chứng của chúng tôi lên.

“Thứ nhất, trên bản gốc thỏa thuận chỉ có chữ ‘Lâm’ và vết gạch rạch rách giấy, chưa hình thành chữ ký hoàn chỉnh. Thứ hai, băng ghi âm trong phòng bệnh cho thấy, Chu Khải Minh, Trịnh Quế Lan đã gây áp lực lên Lâm Vãn trong vòng nửa giờ sau phẫu thuật, bằng cách lấy bệnh tình nguy kịch, hộ khẩu của con, và việc không cho gặp con ra uy hiếp. Thứ ba, bệnh án điện tử cho thấy Lâm Vãn lúc đó không trong tình trạng nguy kịch. Thứ tư, camera trạm y tá và nhật ký ra vào chứng minh trẻ sơ sinh đã bị đưa ra khỏi khu vực bệnh phòng mà không được phép.”

Mỗi khi nói một câu, cậu ấy lại đặt một tài liệu xuống.

Đĩa CD ghi âm.

Bản sao bệnh án.

Ảnh chụp màn hình camera.

Nhật ký kiểm soát ra vào.

Sao kê đóng tiền và hoàn tiền.

Bằng chứng trích xuất vòng bạn bè của Hứa Nhu.

Sao kê chuyển tiền từ tài khoản chung.

Biên lai trả trước tiền mua nhà.

Hồ sơ thẩm định thế chấp.

Và cả một tài liệu không lấy gì làm nổi bật.

Sổ theo dõi khám thai của tôi.

Mỗi lần khám thai, hệ thống bệnh viện đều lưu lại tên người đóng tiền, thời gian điểm danh và báo cáo kết quả.

Ba lần ở giai đoạn đầu thai kỳ, tôi đi một mình.

Siêu âm dị tật giai đoạn giữa thai kỳ, mẹ tôi đi cùng.

Đo tim thai giai đoạn cuối thai kỳ, bố tôi đẩy xe lăn đưa tôi đi.

Chu Khải Minh xuất hiện đúng hai lần.

Một lần là làm hồ sơ, cần bản sao CCCD của chồng.

Một lần là siêu âm 4D, anh ta chụp một bức ảnh đăng lên vòng bạn bè, viết: “Mong chờ tiểu hoàng tử của bố.”

Thẩm Thanh Hòa nói: “Đối phương cho rằng điều kiện chăm sóc của gia đình họ ổn định hơn, nhưng từ lúc mang thai đến khi sinh nở, Chu Khải Minh thường xuyên vắng mặt trong các buổi khám thai, che giấu mối quan hệ ngoài luồng, và tẩu tán tài sản chung. Chăm sóc ổn định không chỉ nhìn vào thu nhập, mà còn phải xem xét các hành động chăm sóc thực tế.”

Câu nói này đã khẽ tháo gỡ một nút thắt trong lòng tôi.

Trước đây tôi luôn tự cho rằng, việc mình lủi thủi đi khám thai, xếp hàng một mình, tự nghe bác sĩ dặn dò là chuyện nhỏ.

Bây giờ chúng không còn là những ấm ức nữa.

Chúng là bằng chứng.

Luật sư phía đối diện ngày càng nghiêm mặt.

Chu Khải Minh ngồi trên ghế, ngón tay bấu chặt mép bàn.

Anh ta từng nghĩ tôi chỉ là một người phụ nữ yếu ớt sau sinh, chỉ biết khóc lóc ầm ĩ.