“Thanh Lê, tớ biết chuyện Minh Dục yêu tớ khiến cậu rất khó chấp nhận, nhưng chúng tớ thật lòng yêu nhau, cậu lương thiện như vậy, nhất định sẽ thành toàn cho chúng tớ, đúng không?”

“Chuyện ở buổi triển lãm tớ cũng rất xin lỗi, lúc đó tớ ốm nghén rất khó chịu, mơ mơ màng màng đụng trúng viên kim cương, bản thân tớ cũng không biết đã xảy ra chuyện gì. Đợi đến lúc phản ứng lại thì cậu đã đi rồi, tớ đành phải đuổi theo cậu để giải thích rõ ràng với cậu…”

Trong mắt Tô Thanh Lê chẳng gợn chút sóng, yên lặng nhìn cô ta diễn vở kịch trói buộc đạo đức và giả điên giả dại.

Đường Uyển đợi nửa ngày cũng không thấy cô có phản ứng gì, có chút không xuống đài được.

Cô ta cắn răng, làm ra vẻ ngoan ngoãn của người làm sai chuyện, nắm lấy tay Tô Thanh Lê tự tát vào mặt mình.

“Tớ nợ cậu, cậu cứ trút giận lên người tớ là được rồi, đừng làm khó Minh Dục.”

Tay Tô Thanh Lê chưa chạm đến mặt cô ta, bản thân đã bị Quý Minh Dục đẩy mạnh ra.

Cô va mạnh vào bức tường phía sau, những vết thương chưa lành hẳn lại bắt đầu đau âm ỉ.

Quý Minh Dục ôm Đường Uyển, đau lòng nói: “Là anh khiến em mang thai, chuyện này sao có thể là lỗi của một mình em được?”

Nói xong, anh ta cố ý hay vô tình liếc nhìn Tô Thanh Lê một cái.

“Có bản lĩnh thì cứ nhắm vào anh đây này, anh cũng muốn xem thử rốt cuộc nắm đấm của nhà họ Tô hay nhà họ Quý cứng hơn.”

Đây là tầng VIP của bệnh viện, người qua lại đều là những khuôn mặt quen thuộc trong giới. Quý Minh Dục công khai che chở Đường Uyển ở phía sau, trắng trợn chà đạp lên tôn nghiêm người vợ sắp cưới như Tô Thanh Lê trước mặt tất cả mọi người.

Tô Thanh Lê mím môi, tim quặn đau.

“Tôi không phải vì Đường Uyển mà đến, tôi là…”

Cô chưa dứt lời đã bị Quý Minh Dục thiếu kiên nhẫn ngắt lời.

“Không phải vì chuyện này, thì còn vì chuyện gì được nữa?”

Nói đến đây, giọng Quý Minh Dục khựng lại, lúc này mới nhớ ra ngày cưới của hai người sắp đến, anh ta mới dịu giọng đôi chút.

“Là vì chuyện đám cưới ngày mai đúng không? Yên tâm, anh sẽ đến đúng giờ.”

“Đúng rồi, phù dâu anh đã chọn giúp em rồi, ngày mai Uyển Uyển vừa hay rảnh rỗi.”

Anh ta tự mình độc diễn trọn vẹn vở kịch, hoàn toàn không màng đến suy nghĩ của Tô Thanh Lê.

Tô Thanh Lê thở dài, nụ cười phảng phất sự mỉa mai.

“Tùy anh vậy.”

Dù sao thì ngày mai nhân vật nữ chính cũng không phải là cô.

Thấy Tô Thanh Lê xoay người rời đi, không chút ý muốn nói thêm với mình, dưới đáy lòng Quý Minh Dục dâng lên sự bất an kỳ lạ, ánh mắt vốn dĩ chế giễu dần trở nên phức tạp.

Người trước mắt khiến anh ta cảm nhận được một sự xa lạ chưa từng có, đây không phải là một Tô Thanh Lê dịu dàng ngoan ngoãn mà anh ta quen biết.

“Tô Thanh Lê, anh đang nói chuyện với em, em không nghe thấy sao?”

Quý Minh Dục bỏ mặc Đường Uyển, nắm lấy cổ tay Tô Thanh Lê kéo cô xồng xộc ra khỏi bệnh viện, nhét vào xe của anh ta.

Chiếc xe chạy thẳng đến đài quan sát núi Tây Sơn ở ngoại ô mới dừng lại.

Đón lấy gió lộng trên núi, Quý Minh Dục cuối cùng cũng mở miệng phá vỡ sự tĩnh lặng.

“Em còn nhớ chỗ này không?”

Tô Thanh Lê gật đầu: “Tất nhiên là nhớ.”

Khi đó, dưới ánh hoàng hôn rực rỡ, Quý Minh Dục chính ở nơi này quỳ một chân cầu hôn cô.

Lúc này, anh ta tựa vào đầu xe, ánh mắt sâu thẳm nhìn Tô Thanh Lê.

“Thanh Lê, lần trước anh ở đây bày tỏ lòng mình với em, lần này anh cũng chọn nơi này để mở lòng với em.”

“Đường Uyển rất quan trọng với anh, tạm thời anh sẽ không rời xa cô ấy, nhưng anh cũng sẽ không để cô ấy trở thành vợ chính thức trên danh nghĩa. Từ đầu đến cuối, người được chọn làm nữ chủ nhân của nhà họ Quý, anh chỉ nhắm tới một mình em.”

Chương 7

Nghe xong những lời của Quý Minh Dục, Tô Thanh Lê cười nhạt một tiếng.