…
Lại trở về thủ đô, thứ chào đón Quý Minh Dục là những lời chất vấn của các cổ đông khác, cùng với đống tàn cục dường như mãi mãi không dọn dẹp xong.
Cổ phiếu công ty rớt giá thê thảm, nhà họ Quý cũng bị đẩy lên đầu sóng ngọn gió.
Quý Minh Dục ngày qua ngày dùng công việc để gây tê chính mình. Cuộc sống này cứ kéo dài đến tận một năm sau. Trong lúc phỏng vấn ứng viên cho vị trí thư ký mới của công ty, anh ta nhìn thấy Đường Uyển.
“Cô đến đây làm gì?”
Quý Minh Dục vừa nhìn thấy Đường Uyển, trong lồng ngực liền trào dâng một cơn phẫn nộ không thể kìm nén.
Nếu không phải vì Đường Uyển, anh ta đã không cùng Tô Thanh Lê đi đến bước đường ngày hôm nay, cuộc sống của anh ta cũng sẽ không biến thành một mớ bòng bong rối rắm.
Đường Uyển lại như thể đã nếm trải đủ đòn roi của xã hội, mang một vẻ mặt tĩnh lặng như nước không gợn sóng.
“Ba mẹ tôi cắt đứt sinh hoạt phí của tôi rồi, đương nhiên tôi phải ra ngoài tìm việc làm.”
Cô ta biết Tô Thanh Lê và Quý Minh Dục đã hoàn toàn tuyệt giao. Cô ta chỉ muốn đánh cược xem trong lòng Quý Minh Dục liệu có còn một chút hơi ấm cuối cùng dành cho mình hay không.
Thế nhưng, Quý Minh Dục vừa mở miệng đã phá tan đi chút ảo tưởng cuối cùng của cô ta.
“Đường Uyển, tránh xa tôi ra, nếu không tôi sẽ bắt cô phải trả giá cho những chuyện cô đã làm trước kia.”
Toàn thân Đường Uyển run rẩy, trong mắt một lần nữa mất đi toàn bộ ánh sáng. Cô ta thất vọng cầm lại bản sơ yếu lý lịch của mình.
Trước khi đẩy cửa rời đi, cô ta nhẹ nhàng nói: “Tôi nghe nói Tô Thanh Lê sắp kết hôn rồi. Đối tượng là đại thiếu gia nhà họ Thịnh hiện đang khởi nghiệp ở nước ngoài. Chuyện này anh có biết không?”
Nói xong, cô ta không thèm nhìn khuôn mặt tái nhợt của Quý Minh Dục, mang theo nụ cười như để trả thù rồi rời đi.
Tay chân Quý Minh Dục lạnh toát, lồng ngực phập phồng, giống như đang cố kìm nén một cảm xúc không thể gọi tên.
Hồi lâu sau, anh ta sụp đổ hất tung mọi tài liệu trên bàn xuống đất, chán chường gục mặt xuống bàn.
Hôn lễ của Tô Thanh Lê và Thịnh Lăng Huy được tổ chức ở trong nước.
Mẹ Tô mặc dù không vui vì cậu con rể này không phải do chính tay mình tuyển chọn, nhưng nể tình nhà họ Thịnh gửi đến món sính lễ cao ngất trời, cuối cùng bà cũng miễn cưỡng đến dự đám cưới.
Dáng vẻ Tô Thanh Lê mặc váy cưới cười tươi như hoa cũng được cư dân mạng mang ra bàn tán say sưa.
“Đẹp quá! Nghe nói trước đây sau khi cô ấy chia tay với tên nhà họ Quý kia, cô ấy vẫn luôn ở nước ngoài gây dựng sự nghiệp. Quả nhiên phụ nữ biết tập trung cho sự nghiệp vẫn là đẹp nhất.”
“Chồng cô ấy cũng làm trong ngành trang sức, hai người là một cặp kim đồng ngọc nữ. Nghe đồn chưa kết hôn mà anh ta đã chia một nửa tài sản cho cô ấy rồi, đúng là ra tay hào phóng thật đấy.”
Lúc này, nữ chính trên bảng hot search đang ngồi đếm tiền trên chiếc giường lớn trong phòng tân hôn.
“Người lớn cho nhiều phong bao lì xì quá, ngày mai phải ra ngân hàng gửi tiết kiệm mới được.”
Thịnh Lăng Huy cầm chiếc khăn lông đứng bên cạnh lau mái tóc dài vừa mới gội của cô.
Anh nhẹ nhàng hôn lên xoáy tóc của cô: “Không vội, đều là của em hết.”
Tô Thanh Lê tâm trạng cực kỳ tốt, tiền cũng không đếm nữa, quay đầu lại ôm lấy eo Thịnh Lăng Huy.
“Sao không đếm nữa?” Thịnh Lăng Huy dịu dàng hỏi.
Tô Thanh Lê hừ hừ nhỏ giọng lẩm bẩm: “Tất cả cộng lại cũng không đáng giá bằng anh…”
Thịnh Lăng Huy bị cô chọc cười, vứt chiếc khăn lông đi, nâng khuôn mặt cô lên và trao một nụ hôn nhẹ nhàng, còn Tô Thanh Lê cũng đáp lại anh bằng một sự hồi đáp dịu dàng nhất.
Ông trời quả nhiên là công bằng, đẩy cô vùi lấp vào vực thẳm, nhưng cũng ban cho cô một sự bù đắp tốt đẹp nhất.