“Chị dâu! Em đã nói em không cố ý rồi mà! Sao chị có thể đối xử với em như vậy? Sao chị có thể trừ tiền sinh hoạt phí của em? Đó là tiền anh trai cho em cơ mà!”

Bố chồng, người hiếm khi lên tiếng, cũng nhắn một dòng chữ: “Văn Tĩnh, đều là người một nhà cả, đừng làm thế, để người ngoài người ta chê cười cho.”

Cao Minh đứng phía sau lưng tôi, sắc mặt lúc đỏ lúc trắng.

Anh ta cảm thấy tôi đã vạch áo cho người xem lưng, lôi thể diện của anh ta, thể diện của cả cái nhà họ Cao này xuống chà đạp dưới đất.

Anh ta định giật điện thoại của tôi, chắc là muốn thu hồi những tin nhắn đó.

Nhưng tôi đã bỏ điện thoại xuống, lạnh lùng nhìn anh ta.

“Muộn rồi, quá hai phút rồi.”

Tôi cầm điện thoại lên, ngay trước mặt anh ta, nhắn trả lời thẳng mẹ chồng trong nhóm chat.

“Mẹ, mẹ nói đúng, là người một nhà.”

“Cho nên, anh em ruột thịt, tính toán rõ ràng. Câu nói này chắc mẹ cũng từng dạy Cao Minh rồi chứ?”

“Hơn nữa, chẳng phải trước đây mẹ luôn dạy con ‘chị dâu như mẹ’ sao?”

“Đã là nửa người mẹ của cô ấy, thì con có trách nhiệm giáo dục cô ấy. Phải cho cô ấy hiểu, làm sai, làm hỏng đồ của người khác thì phải chịu trách nhiệm, phải đền bù.”

“Con không thể vì cô ấy là em gái mà dung túng cho những hành vi thiếu trách nhiệm này được, như thế không tốt cho sự trưởng thành của cô ấy đâu.”

“Con làm vậy cũng là vì muốn tốt cho cô ấy thôi.”

Sau khi tin nhắn của tôi gửi đi, nhóm chat một lần nữa rơi vào trạng thái im lìm.

Lần này là sự tĩnh lặng thực sự, im lìm như nấm mồ.

Tôi dùng chính logic của họ để dệt nên một tấm lưới không có kẽ hở.

Giam chặt từng người bọn họ ở bên trong.

Đòn tấn công tâm lý chí mạng. Không còn gì sảng khoái hơn.

07

“Rốt cuộc cô muốn thế nào?!”

Cuối cùng Cao Minh cũng hoàn toàn sụp đổ dưới ánh nhìn lạnh lẽo của tôi.

Anh ta gầm gừ trầm đục, như một con thú hoang bị nhốt trong lồng.

“Cứ phải quậy cho cái nhà này gà bay chó sủa, không được một ngày yên ổn thì cô mới cam lòng sao?”

“Cứ phải để tôi không ngẩng nổi đầu lên trước mặt bố mẹ và em gái thì cô mới vừa lòng hả?”

Tôi nhìn thẳng vào đôi mắt đỏ ngầu của anh ta, ánh mắt không có một mảy may nhượng bộ.

“Cao Minh, anh nhầm rồi.”

“Người muốn thế này, không phải là tôi, mà là anh.”

“Là anh, chọn cách đặt cái gia đình gốc của anh chễm chệ ngồi lên đầu gia đình nhỏ của chúng ta.”

“Là anh, dung túng cho mẹ anh và em gái anh, hết lần này đến lần khác chà đạp lên giới hạn của tôi, bòn rút cuộc sống của chúng ta.”

Tôi bước đến trước mặt anh ta, từng bước một, dồn anh ta lùi dần về phía mép ghế sofa.

“Tôi bán xe, là để anh tự mình nếm thử mùi vị không có tiền, không có phương tiện đi lại thì nó ra sao.”

“Tôi hạ cấp mức sống, là để anh nhìn cho rõ, 5.000 tệ đó, trong cái nhà này có sức nặng đến nhường nào.”

“Bây giờ, tôi tính toán sòng phẳng món nợ này, đăng vào nhóm chat, là để anh và người nhà anh cùng hiểu ra một đạo lý—”

“Mọi sự đòi hỏi vượt quá giới hạn tình thân, mọi sự thụ hưởng vô lý được coi là điều hiển nhiên, đều phải trả giá.”

Cao Minh bị tôi ép đến mức ngồi phịch xuống ghế sofa.

Anh ta ôm đầu vò tóc, đau khổ lẩm bẩm tự nói với chính mình:

“Tôi… tôi chỉ muốn giúp em gái tôi một chút…”

“Nó một thân một mình mới ra trường, bên ngoài sống đâu có dễ dàng gì…”

Nghe thấy lời này, tôi chỉ thấy một trận cười lạnh trào dâng từ tận đáy lòng.

“Giúp?”

“Cao Minh, anh tỉnh lại đi! Anh làm thế không gọi là giúp, mà là hại con bé!”

“Anh để nó sống yên tâm thoải mái như một con ký sinh trùng, hút máu gia đình chúng ta, sống một cuộc sống xa xỉ vượt qua năng lực thực tế của nó!”

“Anh đang nuôi dưỡng một đứa trẻ to xác! Một phế vật vĩnh viễn không bao giờ học được cách tự chịu trách nhiệm cho cuộc đời mình!”