“Thẻ lương của anh, liên kết với số điện thoại của tôi. Mỗi tháng, tôi sẽ trích từ lương của anh, đưa cho anh 2.000 tệ tiền tiêu vặt, dùng cho việc đi lại và ăn trưa.”
“Số còn lại, một xu cũng đừng hòng lấy thêm.”
Cuối cùng, tôi giơ ngón tay thứ ba lên.
“Thứ ba, bảo Cao Nguyệt, ngay lập tức, tự đi tìm một công việc đàng hoàng. Cho dù là đi bưng bê ở nhà hàng, đi làm thu ngân ở siêu thị, cũng bắt buộc phải đi! Để cô ta tự kiếm tiền, tự đi trả phần nợ còn lại, cái mớ bòng bong do chính cô ta gây ra.”
“Đồng thời, bắt cô ta tự tay viết một bản cam kết. Nếu còn dám đụng vào vay nặng lãi online, hoặc có bất kỳ suy nghĩ không làm mà đòi có ăn nào, nhà họ Cao các người cứ coi như không có đứa con gái này, và chúng ta, sẽ cắt đứt mọi quan hệ với cô ta.”
Tôi nhìn gương mặt đã không còn hột máu của anh ta, đưa ra tối hậu thư cuối cùng.
“Tôi cho anh 24 tiếng đồng hồ, đi thuyết phục bố mẹ và em gái anh chấp nhận ba điều kiện này.”
“Nếu sau 24 tiếng, anh không làm được.”
“Tôi không những sẽ lập tức đâm đơn ra tòa ly hôn, mà tôi sẽ còn thuê luật sư giỏi nhất, lấy lý do ‘Cố ý tẩu tán, che giấu tài sản chung trong thời kỳ hôn nhân’, khiến anh ra đi tay trắng trong phần phân chia tài sản.”
“Không chỉ vậy, tôi sẽ in câu chuyện anh và người nhà thông đồng lừa gạt hôn nhân, lừa gạt trả nợ thành một ngàn tờ rơi, phát cho công ty anh, cho từng người đồng nghiệp của anh, và dán khắp mọi ngóc ngách trong khu tập thể ở quê anh.”
“Tôi sẽ không giữ lại cho anh bất kỳ chút thể diện nào nữa.”
“Những gì tôi cho anh thấy, không phải là lời đe dọa.”
Tôi ngừng lại một chút, rành rọt từng chữ nói cho anh ta biết.
“Đó là bản kế hoạch hành động của tôi.”
Cao Minh nhìn tôi, trong ánh mắt tràn ngập sự sợ hãi.
Anh ta biết, tôi nói được, là nhất định làm được.
Anh ta đã bị tôi triệt để dồn vào chân tường.
10
Cao Minh mất hồn thất phách rời đi.
Tôi không biết anh ta đã truyền đạt lại những điều kiện của tôi cho bố mẹ và em gái anh ta như thế nào.
Tôi chỉ biết, chiều hôm đó, chuông cửa nhà tôi sắp bị bấm đến nát bét rồi.
Mẹ chồng đứng bên ngoài, vừa khóc vừa chửi, từ chuyện “Nuôi phải thằng con trai vô ơn bạc nghĩa”, chửi đến việc “Rước phải con con dâu lòng lang dạ thú”, cuối cùng bắt đầu đập cửa, lăn lộn ăn vạ, nói chúng tôi đang muốn ép bà ta vào chỗ chết.
Tôi kéo toàn bộ rèm cửa lại, đeo tai nghe chống ồn, ôm Đậu Đậu vào lòng, đọc truyện cho con nghe.
Mọi sự ồn ào huyên náo bên ngoài, đều chẳng liên quan gì đến tôi.
Điện thoại của Cao Minh gọi đến hết cuộc này đến cuộc khác.
Tôi tuyệt đối không bắt máy.
Anh ta bắt đầu nhắn Wechat.
“Văn Tĩnh, mẹ anh sắp tức điên đến ngất đi rồi, em mau mở cửa đi!”
“Bố anh cả đời chưa từng cầu xin ai, ông ấy nói sẽ quỳ xuống xin em, xin em buông tha cho nhà anh một con đường sống.”
“Tiểu Nguyệt nó biết lỗi rồi, nó tự nhốt mình trong phòng, bảo là muốn đi chết…”
Nhìn những dòng tin nhắn này, trong lòng tôi không hề có một gợn sóng.
Diễn, cứ diễn tiếp đi.
Cả nhà các người đều là ảnh đế ảnh hậu Oscar cả mà.
Khoảng một tiếng sau, Cao Minh gửi đến tin nhắn cuối cùng.
“Văn Tĩnh, anh xin em, chúng ta có thể lấy tiền tiết kiệm trong nhà ra đắp vào khoản nợ trước được không? Chuyện bán nhà có thể hoãn lại từ từ được không? Mẹ anh thực sự sẽ không chịu nổi cú sốc này đâu…”
Nhìn thấy dòng tin nhắn này, tôi cuối cùng cũng có hành động.
Tôi bấm vào hình đại diện của anh ta, rồi nhấn vào cái nút màu đỏ.
— Xóa liên hệ.
Sau đó, tôi chặn luôn số điện thoại của anh ta.
Cả thế giới, hoàn toàn thanh tịnh.
Tôi mặc quần áo cho Đậu Đậu, thu dọn hành lý của hai mẹ con, rồi bắt xe đi thẳng về nhà đẻ.
Vừa bước vào cửa, nhìn thấy bố mẹ, mọi sự mạnh mẽ và lớp vỏ ngụy trang của tôi, ngay lập tức sụp đổ.