“Là các người tự hủy hoại chính mình, Trương Hạo.” Tôi nói rõ từng chữ một.

“Là sự tham lam của anh, sự ngu xuẩn của mẹ anh, sự ích kỷ của em gái anh.”

“Liên quan gì đến tôi?”

“Tham lam?” Trương Hạo như nghe được chuyện nực cười nhất trần đời.

“Tôi tham lam chỗ nào?”

“34 vạn đó, vốn dĩ là tiền của nhà tôi!”

“Cô trả lại, là chuyện thiên kinh địa nghĩa!”

“Còn nhà và xe, sau này chúng ta là người một nhà, phân biệt của cô của tôi làm gì?”

“Mẹ tôi nói sai chỗ nào sao?”

Tôi cuối cùng cũng hiểu ra.

Nói lý lẽ với loại người này là chuyện mãi mãi không thể thông suốt.

Bởi vì trong thế giới của anh ta, anh ta chính là lý lẽ.

Mọi sự đòi hỏi, đều là lẽ đương nhiên.

Mọi sự toan tính, đều hợp tình hợp lý.

Người sai mãi mãi là người khác.

Tôi không muốn nói nhảm với anh ta nữa.

Tôi lấy điện thoại ra, chuẩn bị báo cảnh sát.

Trương Hạo nhìn thấy động tác của tôi, ánh mắt trở nên điên cuồng hơn.

“Cô còn muốn báo cảnh sát?”

“Tô Nguyệt, tôi nói cho cô biết, hôm nay cô đừng hòng đi đâu hết!”

Anh ta bắt đầu dùng thân mình đâm rầm rầm vào cửa xe tôi.

Hết cái này, đến cái khác.

Thân xe phát ra những tiếng va đập kim loại rợn người.

Tôi nhíu mày.

Trong bãi đỗ xe tầng hầm người rất ít. Anh ta cứ làm loạn thế này, không biết sẽ còn làm ra chuyện gì cực đoan hơn nữa. Tôi phải tìm cách thoát thân.

Tôi bấm còi xe. Tiếng còi đinh tai nhức óc lập tức vang dội khắp bãi đỗ xe.

Động tác của Trương Hạo khựng lại một nhịp. Anh ta có vẻ không ngờ tôi sẽ tung chiêu này.

Đúng lúc đó, từ cửa thang máy không xa, mấy đồng nghiệp cùng công ty tôi bước ra. Họ nghe thấy tiếng còi, tò mò nhìn về phía này. Khi nhìn thấy hành động điên cuồng của Trương Hạo, tất cả đều sững người.

“Đó không phải là… xe của Tô Nguyệt sao?”

“Gã đàn ông kia là ai vậy? Điên rồi à?”

Có đồng nghiệp nhận ra tôi, lập tức chạy về phía này.

Trương Hạo thấy có người đến, trong mắt lóe lên tia hoảng loạn. Anh ta biết, không thể tiếp tục làm loạn nữa.

Anh ta nhìn tôi lần cuối. Ánh mắt chứa đầy sự thù hận và không cam lòng. Anh ta dùng khẩu hình, nói không thành tiếng ba chữ với tôi.

“Cô đợi đấy.”

Sau đó, anh ta quay người, lảo đảo bỏ chạy, biến mất vào vùng tối của bãi đỗ xe.

Mấy đồng nghiệp chạy đến, lo lắng vây quanh xe tôi.

“Nguyệt Nguyệt, cậu không sao chứ?”

“Người đó là ai vậy? Đáng sợ quá!”

Tôi hạ kính xe, mỉm cười với họ.

“Tớ không sao, cảm ơn mọi người.”

“Chỉ là… một kẻ điên thôi.”

Tôi khởi động xe, tìm một chỗ đỗ khác gần lối ra hơn. Nhưng trong lòng tôi hiểu rõ, chuyện này vẫn chưa kết thúc.

Một kẻ điên bị dồn vào đường cùng thì chuyện gì cũng dám làm.

Tôi cần giáng cho anh ta đòn quyết định.

Để anh ta vĩnh viễn không bao giờ ngóc đầu lên được nữa.

15

Tôi kể cho Vương Kha nghe chuyện vừa xảy ra dưới hầm đỗ xe.

“Hắn ta đang đe dọa sự an toàn cá nhân của cậu đấy.” Giọng Vương Kha trở nên rất nghiêm túc.

“Nguyệt Nguyệt, dạo này cậu ra vào phải thật cẩn thận. Tớ đã làm đơn xin lệnh bảo vệ an toàn cá nhân lên tòa án rồi, chắc sẽ sớm được duyệt thôi.”

“Lệnh bảo vệ được ban hành, nếu hắn còn dám đến gần cậu, chúng ta có quyền yêu cầu bắt giữ hắn ngay lập tức.”

“Tớ hiểu.”

Trong lòng tôi dâng lên một luồng khí lạnh. Lời đe dọa của Trương Hạo không phải là nói suông.

Tôi phải đẩy nhanh tiến độ, trước khi anh ta làm ra những chuyện không thể cứu vãn hơn, triệt để dồn anh ta vào chỗ chết.

“Vương Kha, vụ án tiến hành đến đâu rồi?”

“Rất thuận lợi.” Giọng nói của Vương Kha tỏa ra một sự tự tin mạnh mẽ.

“Công ty của Trương Hạo, chiều hôm qua đã chính thức ra thông báo sa thải hắn.”

“Lý do là, làm tổn hại nghiêm trọng đến danh dự công ty, vi phạm quy tắc hành xử của nhân viên.”

“Bây giờ, hắn ta là một kẻ thất nghiệp rồi.”

Tin này đã nằm trong dự đoán của tôi.

“Còn một tin tốt hơn nữa.” Vương Kha ngừng lại một chút, có vẻ muốn tạo sự tò mò.

“Đơn xin điều tra tài khoản ngân hàng của Lý Mai và Trương Đình đã được tòa án phê chuẩn.”

“Cậu đoán xem tớ phát hiện ra chuyện gì?”

Tim tôi bắt đầu đập nhanh.

“Vào lúc 9 giờ sáng, ngày thứ hai sau khi cậu chuyển 34 vạn cho Lý Mai. Tài khoản của Lý Mai đã chuyển một khoản tiền sang tài khoản của Trương Đình. Số tiền là 25 vạn.”

Bàn tay đang cầm điện thoại của tôi bỗng siết chặt.

“Lời nhắn chuyển khoản ghi gì?”

“Của hồi môn.”

Vương Kha khẽ nhả ra ba chữ.

Ba chữ này giống như ba viên đạn, bắn trúng hồng tâm một cách chuẩn xác.

Đây chính là bằng chứng thép. Bằng chứng thép không thể chối cãi, chứng minh cả nhà bọn họ từ đầu đến cuối đều đang nói dối.

Bọn họ nhận được tiền, căn bản không phải để đi đóng tiền phẫu thuật ngay lập tức, mà là lập tức chuyển phần lớn số tiền cho con gái làm của hồi môn.

Cái gọi là tiền cứu mạng, từ đầu chí cuối chỉ là một bức bình phong.

Một màn kịch lừa đảo bỉ ổi, dùng để lừa gạt sự thương hại của tôi, vắt kiệt chút giá trị cuối cùng của tôi.

“Có lịch sử chuyển khoản này, chuỗi bằng chứng của tội lừa đảo đã hoàn thiện rồi.”

Giọng Vương Kha như tiếng búa của quan tòa, trang nghiêm và lạnh lùng.