Nói xong, tôi kéo Hoài Tử Yến nghênh ngang rời đi.

Xuống lầu xong, Hoài Tử Yến chọn một tấm trong ảnh chụp chung lúc nãy, là tấm có nhiều người nhất, rồi đăng thẳng lên WeChat Moments.

Còn kèm theo dòng chữ: 「Trời đẹp thật, cùng vợ đi gặp bạn học.」

Trong ảnh, hai chúng tôi sát vào nhau, bên cạnh còn có mấy bạn học khác đều cười rạng rỡ.

Đủ để chọc ông Hoài, bà Hoài tức nổ phổi.

Chương 23

Chúng tôi mới về không lâu, điện thoại của bố Hoài đã gọi tới.

Hoài Tử Yến nháy mắt với tôi, tôi liền nở một nụ cười “đúng như dự đoán”.

Tôi cũng bị anh ấy chọc cười.

Hoài Tử Yến hít sâu một hơi, bắt máy, rồi lập tức cầm điện thoại ra xa một chút.

Ngay sau đó, giọng quát mắng đầy tức giận của bố Hoài đã vang lên từ đầu dây bên kia.

Giọng lớn đến mức tôi suýt nữa còn tưởng Hoài Tử Yến bật loa ngoài.

Bố Hoài gầm lên: 「Mày cố tình muốn chọc chết bọn tao có phải không? Mau xóa WeChat Moments đi, không thì sau này đừng gọi tao là bố nữa!」

Hoài Tử Yến

「Bố, con không đăng lên mạng xã hội của công ty, cũng không đăng lên Weibo, chỉ là con không muốn làm hai người tức đến hỏng người thôi.」

「Nhưng thứ nhất, Nhược Yên là vợ hợp pháp của con, tình cảm của chúng con rất tốt. Cho nên con không cần, cũng không nên cứ mãi giấu giếm chuyện hôn nhân của chúng con.」

「Thứ hai, gần đây bố và mẹ vẫn luôn muốn con ly hôn rồi cưới Thiến Thiến, điều này đã trái với chuyện lúc đầu chúng ta nói là không can thiệp vào cuộc sống của nhau rồi, nên con công khai chút tin tức ở phạm vi nhỏ cũng không quá đáng!」

Trong điện thoại truyền đến giọng oán trách như đang nức nở của mẹ Hoài: 「Con làm vậy, Thiến Thiến sẽ đau lòng biết bao, con có biết con bé đã khóc bao lâu không?」

Hoài Tử Yến có hơi cáu: 「Con quản nó khóc bao lâu làm gì, khóc cạn sạch nước trong đầu đi rồi sau này chẳng phải sẽ tốt hơn sao?」

「Nếu nó còn không tỉnh táo như vậy, sau này sẽ còn nhiều lúc phải khóc lắm!」

Bố Hoài tức đến mức nói nhanh như bắn: 「Mày nhất định phải chọc mẹ mày đến phát điên mới vừa lòng hả? Thiến Thiến có gì không tốt? Môn đăng hộ đối, tính tình dịu dàng, mẹ mày còn thích!」

「Mày cưới Thiến Thiến thì cả nhà cùng vui!」

Hoài Tử Yến cười lạnh: 「Bố nói thật đi, rốt cuộc bố nhìn trúng là cái mác “tính tình dịu dàng, mẹ con còn thích”, hay là bốn chữ “môn đăng hộ đối”?」

Bố Hoài hiếm khi im lặng một thoáng, sau đó lại nói đầy lý lẽ: 「Khác gì nhau đâu, dù sao Thiến Thiến cũng tốt hơn cái cô Nhược Yên kia cả ngàn lần cả vạn lần!」

「Con còn trẻ, nhiều chuyện vẫn chưa hiểu, cứ nghe theo bố sắp xếp là chuẩn không sai.」

Hoài Tử Yến phản bác: 「Bố đừng bá đạo như vậy được không? Con là một người trưởng thành, con cần tự do!」

Bố Hoài cười lạnh: 「Tự do, tự do là cái gì? Làm gì có tự do tuyệt đối?」

「Con đừng vừa học được hai từ mới đã quay lại phản bác bố con. Con bao nhiêu tuổi rồi, con thật sự biết thế nào là tự do, làm sao mới có thể tự do à?」

「Bố bảo con cưới Thiến Thiến là vì muốn con đi đường tắt trong sự nghiệp, để con dễ đạt được tự do về tài chính hơn.」

「Con còn trẻ, không biết sự tiện lợi của đường tắt đâu.」

「Có được tự do về tài chính, con mới có tự do thật sự. Mấy thứ khác đều là hư ảo.」

「Tượng Nữ thần Tự do ngày nào cũng đứng chình ình ở đó, con nói xem nó tự do chỗ nào?」

Hoài Tử Yến nhất thời cứng họng, anh ấy thấy bố mình đang ngụy biện, nhưng lại không phản bác nổi.

Thế là anh ấy dứt khoát cũng bắt đầu ngụy biện theo:

「Chữ “tắt” trong “đường tắt” có nhiều nét như vậy, bố nói xem nó rốt cuộc đơn giản ở chỗ nào chứ?」

「Bố à, những gì bố nói đều rất có lý, nhưng con sẽ không nghe lấy một chữ nào!」

Mẹ Hoài cầm lấy điện thoại: 「Con đúng là đồ bướng bỉnh, sao cứ phải cãi từng câu với bố con làm gì chứ.」