“Ta đã xin thánh chỉ, từ nay trấn giữ biên quan, chống lại ngoại địch, vĩnh viễn không trở về kinh thành.”

“Hoàng thân quý tộc được muôn dân cung phụng, kết cục cuối cùng cũng nên là chết trên chiến trường.”

Tiêu Minh Chu quay người rời đi. Đi được vài bước, chàng lại quay đầu:

“Ngày mai, nàng sẽ đến tiễn ta sao?”

Ta không nói.

Tiêu Minh Chu mỉm cười, dường như mang theo vài phần khí phách thiếu niên:

“Nàng không muốn đến gặp ta, nhưng trước khi đi, ta vẫn luôn muốn gặp nàng thêm một lần, vì vậy ta đã tới.”

“Hình như ta luôn khiến nàng phiền lòng, luôn mang phiền phức đến cho nàng.”

“Sau này ta sẽ không xuất hiện trước mặt làm phiền nàng nữa. Tiểu Nguyệt, hãy vui vẻ một chút. Chuyện giữa chúng ta, phần lớn đều là lỗi của ta, nàng nên trách ta.”

“Nàng quá mềm lòng, ngược lại không buông tha được cho chính mình. Rõ ràng người đáng bị nghìn đao vạn nhát nhất là ta.”

Tiêu Minh Chu quay người. Lần này chàng không quay đầu nữa.

Vạt áo chậm rãi biến mất nơi góc ngõ.

13

Ba năm sau, biên quan đại thắng. Tứ hoàng tử đánh tan quân địch, giành lại thành trì từng bị mất, triều đình và dân chúng đều phấn chấn.

Năm năm sau, Hung Nô quấy nhiễu. Tứ hoàng tử tới biên giới phía Tây, phụng chỉ trấn áp.

Hung Nô bại trận. Hai nước ký hiệp ước đình chiến. Hung Nô bồi thường tổn thất, cống phẩm hằng năm tăng thêm ba phần.

Trong trận hỗn chiến, Tứ hoàng tử bị tên lạc bắn trúng. Sau một ngày một đêm cứu chữa, cuối cùng vẫn không thể cứu vãn.

Tin tức truyền về, cả nước đau buồn.

Những dải cờ tang trắng bệch tung bay khắp nơi trong kinh thành.

Ta cúi đầu, đặt túi thơm vào đống lửa, nhìn nó chậm rãi cháy lên rồi dần hóa thành tro bụi.

Ta thầm nghĩ, phong tục đều là giả dối. Túi thơm vô dụng, không thể bảo vệ người ta bình an.

Sau quốc tang, những dải cờ trắng được tháo xuống.

Nước sạch lau khô quầy hàng, tấm biển được treo lên trước cửa.

Cửa hàng bánh ngọt mở cửa trở lại, tiếp tục buôn bán.

Hoàn