10
Dự án trọng điểm quốc gia mà giáo sư Lý đưa cho tôi trở thành giai điệu chủ đạo của bốn năm đại học.
Khi giai đoạn công phá dự án căng thẳng nhất, tôi và cả nhóm gần như ở lì trong phòng thí nghiệm suốt ba tháng. Mệt thì chợp mắt trên giường dã chiến.
Bạn cùng phòng của tôi luôn mang đến một cốc cà phê nóng hổi đúng lúc tôi cần nhất.
“Đội trưởng Thẩm, dữ liệu quan trọng thật, nhưng mạng sống cũng phải giữ.”
Cô ấy gõ nhẹ lên bàn tôi.
Tôi ngẩng đầu, nhìn mấy thành viên phía sau cô – ai nấy đều mắt đỏ vì thiếu ngủ nhưng vẫn đầy hưng phấn – rồi bật cười.
Cảm giác kề vai chiến đấu, dốc hết tất cả vì cùng một mục tiêu như thế này là điều tôi chưa từng trải qua thời cấp ba. Khi ấy, xung quanh tôi chỉ có khói súng vô hình và những bảng điểm trùng lặp kỳ quái.
Năm ba đại học, dự án của chúng tôi đạt được bước đột phá ở thuật toán cốt lõi, kết quả được đăng trên tạp chí học thuật hàng đầu thế giới, gây ra không ít tiếng vang.
Ngày tốt nghiệp, giáo sư Lý tìm tôi, trực tiếp đưa cho tôi một lời mời ở lại trường giảng dạy cùng một thư giới thiệu đến viện nghiên cứu khoa học hàng đầu trong nước.
“Chiến trường của em nên ở nơi rộng lớn hơn.”
Tôi chọn vế sau.
Vài năm sau, với tư cách người phụ trách chính của dự án, tôi đứng trên bục nhận giải thưởng Tiến bộ Khoa học Kỹ thuật cấp quốc gia.
Ánh đèn sân khấu chiếu lên mặt, hơi chói.
Nhìn xuống biển người dưới khán đài, thứ hiện lên trong đầu tôi không phải là gương mặt điên loạn của Lâm Vãn Tinh, cũng không phải những năm tháng ngột ngạt thời cấp ba.
Mà là vô số đêm trắng trong phòng thí nghiệm, là những công thức tính toán dày đặc trên giấy nháp, là tiếng reo hò của cả đội khi một bộ dữ liệu cuối cùng cũng thành công.
Tôi cầm chiếc cúp nặng trĩu, nói vào micro bài phát biểu đã chuẩn bị từ trước, rồi cuối cùng thêm vào một câu riêng.
“Mỗi thành tựu chân chính đều bắt nguồn từ sự nỗ lực vững vàng và tư duy độc nhất. Không thể sao chép, cũng không thể đánh cắp.”
Bên dưới vang lên những tràng pháo tay nhiệt liệt.
Sau buổi lễ, Trần Vũ chạy đến ôm chầm lấy tôi. Bây giờ cô ấy là giám đốc kỹ thuật của một công ty công nghệ nổi tiếng trong nước.
“Thẩm Duyệt, giờ cậu đúng là ngôi sao học thuật rồi!”
Cô ấy nháy mắt trêu tôi.
Tôi cười, đấm nhẹ vào vai cô ấy.
Trên đường về nhà, ánh đèn neon của thành phố lướt nhanh ngoài cửa kính xe.
Điện thoại rung lên một tiếng, là danh sách nhóm thành viên dự án mới. Họ sẽ cùng tôi tiến về mục tiêu nghiên cứu tiếp theo.
Tôi tắt điện thoại, tựa vào ghế, nhắm mắt lại.
Những bóng tối từng quấn lấy tôi đã bị chính ánh sáng do tôi tạo ra xua tan sạch sẽ.
Cuộc đời tôi, mỗi bước đều do chính mình viết nên.
Mỗi bước đều có giá trị, độc nhất vô nhị, và không thể sao chép.
HẾT