Sau lưng vang lên tiếng gào xé họng của Vương Diên Siêu:

“Lâm Húc Dương! Lâm Húc Dương, cậu đợi đã! Cậu giúp tôi… giúp tôi với…”

Tôi không quay đầu lại.

9

Một tháng sau.

Tôi ngồi trong quán cà phê, trước mặt là Chủ tịch Cố và Tổng giám đốc Phó.

Chỉ sau một tháng, hai người họ như già đi mười tuổi, tóc cũng đã bạc đi một mảng.

“Kiến trúc sư Lâm,” Chủ tịch Cố đặt tách cà phê xuống, giọng nói chưa từng khách sáo đến thế, “chuyện trước kia… là do chúng tôi có mắt không tròng.”

Tổng giám đốc Phó cũng gật đầu theo:

“Vương Diên Siêu đã bị công ty sa thải, Lý Minh Viễn cũng bị đuổi đi rồi. Chuyện người phụ nữ kia chúng tôi cũng điều tra rõ, là Vương Diên Siêu bỏ tiền thuê.”

Tôi không nói gì.

Chủ tịch Cố nghiến răng, lấy từ cặp công văn ra một tập tài liệu, đẩy về phía tôi.

“Đây là bản hợp đồng mới chúng tôi soạn. Chỉ cần anh đồng ý tiếp nhận mớ hỗn độn này, điều kiện tùy anh đưa ra.”

Tôi cầm hợp đồng lên lật vài trang rồi đặt xuống.

“Chủ tịch Cố, Tổng giám đốc Phó, hai người còn nhớ một tháng trước, trước mặt tất cả mọi người, đã đối xử với tôi như thế nào không?”

Sắc mặt hai người lập tức lúng túng.

“Kiến trúc sư Lâm, chúng tôi biết sai rồi…”

“Được rồi.” Tôi ngắt lời. “Tôi có thể tiếp nhận, nhưng có ba điều kiện.”

“Anh nói đi, anh nói đi!”

“Thứ nhất, phí thiết kế của tôi, một trăm triệu.”

Khóe miệng Chủ tịch Cố giật giật, nhưng vẫn gật đầu:

“Không vấn đề.”

“Thứ hai, sau này tất cả các dự án của Tập đoàn A, tôi có quyền ưu tiên lựa chọn, giá cả do tôi quyết định.”

Tổng giám đốc Phó hít sâu một hơi rồi gật đầu.

“Thứ ba, tôi muốn Vương Diên Siêu và Lý Minh Viễn đích thân đến xin lỗi tôi.”

Chủ tịch Cố sững lại:

“Cái này…”

“Sao? Không làm được?”

“Làm được, làm được!” Chủ tịch Cố vội vàng gật đầu. “Tôi lập tức bảo họ tới!”

10

Ngày hôm sau, Vương Diên Siêu và Lý Minh Viễn đứng trước cửa nhà tôi.

Hai người đều gầy đi một vòng. Hốc mắt Vương Diên Siêu trũng sâu, Lý Minh Viễn râu ria lởm chởm, đâu còn vẻ đắc ý của một tháng trước.

“Anh… anh Lâm…” Lý Minh Viễn mở miệng, giọng khàn khàn.

Tôi không cho họ vào nhà, chỉ đứng trước cửa nhìn họ.

“Lâm Húc Dương,” Vương Diên Siêu cúi đầu, “xin lỗi.”

“Xin lỗi cái gì?”

Hắn nghiến răng:

“Tôi không nên vu khống cậu đạo nhái, không nên tìm người hãm hại cậu, không nên cướp dự án của cậu…”

Lý Minh Viễn “phịch” một tiếng quỳ xuống:

“Anh Lâm, em sai rồi, em thật sự sai rồi…”

Tôi nhìn cậu ta, nhớ lại lúc cậu ta vừa vào công ty còn không biết xem bản vẽ, nhớ lại những đêm tôi thức trắng dạy cậu ta sửa phương án.

“Lý Minh Viễn, tôi không hận cậu.” Tôi nói. “Nhưng cậu phải nhớ, làm người không thể quên gốc.”

11

Ba tháng sau.

Tôi đứng trước tòa nhà thương mại, phía sau là Chủ tịch Cố, Tổng giám đốc Phó và một đám phóng viên.

“Kiến trúc sư Lâm, xin hỏi anh định giải quyết vấn đề kết cấu này như thế nào?” Một phóng viên hỏi.

Tôi chỉ vào tòa nhà:

“Kích thước tường chịu lực bị ghi sai, đây là vết thương chí mạng. Nhưng nếu chuyển kết cấu chịu lực từ tường sang lõi khung, sau đó gia cố thêm hệ thống chống đỡ bằng thép bên ngoài, thì có thể phân bổ lại tải trọng.”

“Cụ thể làm thế nào?”

“Tất cả tường chịu lực ban đầu sẽ được tháo bỏ, thay bằng kết cấu lõi trung tâm. Bên ngoài tòa nhà lắp thêm tám cột chống thép, kết hợp với lõi trung tâm tạo thành hệ thống chịu lực kép chống lực ngang. Như vậy không chỉ giải quyết được vấn đề chịu lực ban đầu mà còn nâng cấp cấp độ kháng chấn thêm một bậc.”

Mắt Chủ tịch Cố sáng lên: