“Chỉ dựa vào việc Tiêu Vân Triệt ngoại tình trong hôn nhân, bạo hành vợ. Kỷ luật quân đội rõ ràng như vậy, nó chưa bị đưa ra tòa án quân sự là đã nhẹ rồi, ra đi tay trắng coi như nể mặt ông Tiêu đấy.”

Tiêu Vân Triệt nghe xong, sắc mặt lập tức trắng bệch, không nói được lời nào.

Anh ta biết, giờ dù có nói gì cũng chỉ chuốc thêm lời chỉ trích.

Thấy tình hình không ổn, Trần Tuyết Mai kéo tay con trai, muốn rời khỏi đó.

“Vân Triệt, chúng ta về nhà đi, đừng phí lời với đám người không biết lý lẽ này nữa.”

Trước khi bước ra khỏi phòng bệnh, Tiêu Vân Triệt ngoái đầu lại, nhìn sâu vào Thẩm An Ninh, cuối cùng vẫn quay đầu đi theo mẹ rời khỏi.

Sau khi họ đi rồi, chú Lý bước tới đóng cửa phòng bệnh, ngăn cách tiếng ồn bên ngoài.

Chú Trương lo lắng nhìn Thẩm An Ninh,

“Tiểu Thẩm, con không sao chứ?”

17.

“Con không sao, cảm ơn chú Trương, chú Lý và dì Tần. Nếu hôm nay chỉ có một mình con, thật sự không biết phải làm sao nữa.”

Nói đến đây, vành mắt Thẩm An Ninh đỏ hoe.

Cô từng nghĩ ở thời hiện đại này, ngoài ba ra thì không còn ai để cô dựa vào.

Chính những cô chú ấy đã cho cô biết, cô không hề cô đơn.

Dì Tần mỉm cười vỗ nhẹ tay cô, dịu dàng nói:

“Được rồi, A Ninh đừng nghĩ đến mấy chuyện bực mình nữa, lo dưỡng thương cho tốt. Chờ con khỏi rồi, chúng ta chuyển đi nơi khác, không cần phải dây dưa với nhà họ Tiêu nữa.”

“Vâng.”

Thẩm An Ninh mỉm cười gật đầu, trong mắt ngập tràn hy vọng về cuộc sống sau khi khỏi bệnh.

Cùng lúc đó, trong phòng bệnh nơi Trần Tuyết Mai và con trai trở lại, một trận cãi vã khác lại nổ ra.

“Mẹ, con đã nói đừng đi rồi, giờ thì mất mặt hơn nữa.”

Trần Tuyết Mai bị Tiêu Vân Triệt trách mắng, sắc mặt đỏ rồi trắng, cuối cùng không nén được tức giận, chỉ vào anh ta mắng lớn.

“Không phải vì con thì là vì ai? Con ra đi tay trắng, sau này lấy gì nuôi Tư Tư và đứa nhỏ? Mẹ không đến tìm Thẩm An Ninh đòi lại công bằng, chẳng lẽ trơ mắt nhìn tiền nhà họ Tiêu bị nó lấy hết?”

Nằm trên giường bệnh, Lưu Tư Tư vội chống người ngồi dậy, giọng yếu ớt lên tiếng:

“Dì à, dì đừng giận nữa, mọi chuyện đi đến nước này rồi, không ai muốn cả.”

“Giờ bên chị An Ninh có nhiều người giúp như vậy, chúng ta không thắng nổi cũng là điều bình thường. Dù sao thì anh Vân Triệt cũng đã ly hôn với chị ấy, tiền có thể từ từ kiếm lại.”

“Tư Tư nói đúng.”

Tiêu Vân Triệt thở dài bất lực, quay sang nhìn mẹ,

“Mẹ, giờ mà cãi nhau tiếp cũng vô ích, chi bằng nghĩ cách giúp Tư Tư dưỡng thai cho tốt.”

“Cái đó đương nhiên mẹ biết.”

Trần Tuyết Mai lườm con trai một cái, cuối cùng cũng không nói thêm gì nữa.

Không khí trong phòng bệnh trở nên nặng nề, chỉ có khóe môi Lưu Tư Tư khẽ nhếch lên một nụ cười mơ hồ.

Mọi thứ đều nằm trong tính toán của cô ta.

Chẳng mấy chốc cô sẽ trở thành vợ chính thức của Tiêu Vân Triệt.

Một tuần sau, tình trạng của Lưu Tư Tư đã ổn định, Trần Tuyết Mai và con trai đón cô ta về nhà họ Tiêu.

Tối hôm đó, khi Tiêu Vân Triệt về phòng ngủ chính, vừa vén chăn lên thì nhìn thấy Lưu Tư Tư.

Cô ta mặc một chiếc váy ngủ dây đen, nằm nghiêng trên giường với tư thế quyến rũ.

“Vân Triệt, bây giờ giữa chúng ta không còn trở ngại gì nữa, đêm nay chúng ta…”

Nói đến đây, cô ta quỳ gối trên giường, ngước nhìn anh, bàn tay thon dài trắng muốt nhẹ nhàng vuốt lên cổ anh.

Người đàn ông nhíu mày, mặt trầm xuống, lập tức nắm lấy tay cô ta.

“Tư Tư, bác sĩ nói em đang trong giai đoạn đầu thai kỳ, cần dưỡng thai thật tốt.”

Lưu Tư Tư hơi nhíu mày, đưa tay ôm lấy eo anh,

“Vân Triệt, em thấy tuần qua em nghỉ ngơi rất tốt, chỉ cần anh nhẹ nhàng một chút chắc sẽ không sao.”

Tay của Tiêu Vân Triệt đặt bên người khẽ siết lại, giọng khàn khàn vang lên trong phòng ngủ chính—

“Ngoan, bây giờ em đang mang thai, không thể mạo hiểm. Sau này chúng ta còn nhiều thời gian.”

Trong mắt Lưu Tư Tư thoáng hiện lên một tia khác lạ, nhưng nhanh chóng ngoan ngoãn gật đầu,

“Em nghe lời anh hết.”

Đêm đó, khi Lưu Tư Tư đã ngủ say, Tiêu Vân Triệt nghe thấy có tiếng động nhỏ phát ra từ bếp.

Anh đứng dậy đi xem, thì thấy một con chuột đang lén lút ăn đồ ăn.

Anh bình tĩnh đóng kín cửa bếp, rồi nhắn tin cho mẹ mình:

【Mẹ, trong bếp có chuột, con đã đóng cửa lại rồi, mai mẹ đừng vào bếp. Con sẽ gọi người đến xử lý.】

Sau khi trở lại phòng ngủ chính, vừa định nằm xuống, đột nhiên anh thấy điện thoại của Lưu Tư Tư sáng lên.

Ai lại nhắn tin cho cô ta muộn thế này?

Với chút tò mò, anh cầm điện thoại lên, rồi lập tức nhìn thấy một tin nhắn khiến anh sững sờ—

【Tư Tư, chuyện cái thai, Tiêu Vân Triệt không phát hiện ra gì bất thường chứ?】

Vừa thấy tin nhắn đó, sắc mặt Tiêu Vân Triệt lập tức trở nên u ám.

Chuyện bất thường gì?

18.

Tiêu Vân Triệt nheo mắt, đem tất cả những chuyện đã xảy ra giữa anh và Lưu Tư Tư hồi tưởng lại một lần nữa.

Anh và Lưu Tư Tư là mối tình đầu, sau khi tốt nghiệp cấp ba thì chia tay.

Lý do chia tay là vì hai người mỗi người một nơi, cô ta cho rằng giữa họ rất khó có kết quả.

Sau đó, lần nữa anh gặp lại Lưu Tư Tư là ở Tây Bắc.

Khi ấy, cô ta đã gả cho chiến hữu của anh.

Lúc họ gặp lại nhau lần đó, cả hai đều vô cùng kinh ngạc.

Anh chưa từng quên cô ta, cô ta cũng vậy.

Vì thân phận, bọn họ vẫn luôn giữ khoảng cách.

Cho đến hai tháng trước khi chiến hữu của anh là Hạo Nhiên qua đời, bọn họ cùng nhau đi quán bar mừng sinh nhật.

Đêm đó anh uống say, Lưu Tư Tư đi nhầm phòng.

Khi anh tỉnh lại, Lưu Tư Tư quần áo xộc xệch nằm bên cạnh anh.

Khóe mắt cô ta còn vương nước mắt, vừa mặc quần áo vừa run giọng nói:

“Anh Vân Triệt, chuyện tối qua anh cứ coi như chưa từng xảy ra.”

Cô ta rời đi, cũng mang theo cả trái tim anh.

Hai tháng sau, chiến hữu của anh anh dũng hy sinh, cô ta khóc lóc cầu xin anh đưa cô ta đi.

Cô ta nước mắt giàn giụa nhìn anh,

“Anh Vân Triệt, chúng ta đã từng chia xa một lần rồi, em không muốn lại chia xa anh thêm một lần nữa, xin anh đưa em đi có được không?”

“Em bảo đảm sẽ không gây phiền phức cho anh, em chỉ là không muốn ở quá xa anh, em muốn lúc nhớ anh có thể từ xa nhìn thấy anh là đủ rồi.”

Cứ như vậy, anh viết báo cáo lên cấp trên, xin điều chuyển Lưu Tư Tư trở về.

Tiêu Vân Triệt hoàn hồn lại, bàn tay cầm điện thoại vô thức siết chặt.

Anh hít sâu mấy hơi, run tay đặt lại điện thoại của Lưu Tư Tư về chỗ cũ.

Anh đứng dậy, lại lần nữa bước ra khỏi phòng ngủ chính, cầm điện thoại gọi cho chiến hữu Trình Thần đang ở Tây Bắc.

“Vân Triệt, sao hôm nay cậu rảnh gọi cho tôi vậy?”

Giọng nói sảng khoái của Trình Thần vừa vang lên, tay Tiêu Vân Triệt đã vô thức siết chặt hơn,