Ta đã sớm chộp lấy chủy thủ Liễu quý phi bỏ lại trên đất, chắn trước người Thẩm Kim Vũ, hung hăng đâm thẳng vào bụng Tiêu Lăng.

Còn trường kiếm của Tiêu Lăng, bị ta nghiêng người tránh khỏi chỗ yếu hại, chỉ sượt qua bả vai, để lại một vết thương dài.

Máu tươi nhuộm đỏ y sam ta.

Ta nhìn vào đôi mắt tràn đầy kinh ngạc của hắn, lạnh lùng nói:

“Đây chính là báo ứng của ngươi.”

Ta ghé sát tai hắn, hạ giọng, chỉ để hai người nghe thấy:

“Nhát đao này, là thay cho ta của kiếp trước, trả lại ngươi.”

Tiêu Lăng há miệng, máu trào ra:

“Kiếp… kiếp trước gì chứ…”

Hắn muốn hỏi vì sao ta biết chuyện kiếp trước.

Nhưng ta không cho hắn cơ hội.

Ta mạnh tay rút chủy thủ ra, rồi lại bổ thêm một đao nữa.

“Nhát đao này, là thay cho Thẩm Kim Vũ của kiếp này!”

Tiêu Lăng ngã thẳng xuống đất, chết không nhắm mắt.

8

Nguy cơ được giải trừ, Tiêu Mặc Lâm lại “sống” dậy.

Độc tuy vẫn còn, nhưng dáng vẻ đế vương của hắn lại lập tức bày ra.

“Mau! Mau tìm cho trẫm thuốc giải!”

Hắn gào thét trên long sàng.

Thẩm Kim Vũ lạnh lùng nhìn hắn, từ trong ngực thi thể Tiêu Lăng móc ra một lọ sứ nhỏ.

“Bệ hạ, thuốc giải ở đây.”

Tiêu Mặc Lâm mừng rỡ như điên:

“Mau đưa cho trẫm!”

Thẩm Kim Vũ không động, chỉ siết chặt lọ sứ, quay đầu nhìn ta:

“Muội muội, thuốc giải này, cho hay không cho?”

Ta che vết thương trên vai, bật cười.

“Quyết định thế nào, tỷ tỷ tự làm chủ.”

Thẩm Kim Vũ cầm thuốc giải, từng bước tiến tới long sàng.

Tiêu Mặc Lâm vươn tay muốn giật lấy, lại chỉ chụp vào không khí.

“Bệ hạ.”

Thẩm Kim Vũ từ trên cao nhìn xuống hắn.

“Lúc tuyển tú năm đó, người đáng vào cung vốn là ta. Nhưng ta đã đẩy muội muội cho ngươi. Ngươi biết vì sao không?”

Tiêu Mặc Lâm nào còn tâm trí nghe chuyện cũ, chỉ muốn sống:

“Trẫm mặc kệ! Mau đưa thuốc cho trẫm! Trẫm phong ngươi làm hoàng hậu! Phong muội muội ngươi làm hoàng quý phi!”

Thẩm Kim Vũ cười lạnh:

“Bởi vì ta biết, ngươi là một kẻ bạc tình bạc nghĩa, tàn bạo vô nhân — không hơn không kém, chỉ là một súc sinh.”

“Ngươi từng đánh chết ba phi tần, bức điên hai hoàng hậu. Kiếp trước…”

Thẩm Kim Vũ khựng lại, ánh mắt bi ai.

“Thôi, không nhắc đến kiếp trước.”

“Nhưng thuốc giải này, không thể cho không.”

Thẩm Kim Vũ quay đầu nhìn về phía cửa.

Ở đó, vị phụ thân tốt của chúng ta — Thẩm thừa tướng — đang bị cấm quân áp giải, sắc mặt xám xịt.

“Thẩm ái khanh!”

Tiêu Mặc Lâm như vớ được dê tế thần.

“Ngươi dạy con gái hay lắm! Dám uy hiếp trẫm! Mau! Mau bảo chúng giao thuốc giải ra!”

Phụ thân ta bị đẩy vào trong, vừa khéo ngã nhào vào phạm vi đoán lời dối của ta.

Ta bước tới, ngồi xổm xuống trước mặt ông:

“Cha, vừa rồi cha chẳng phải còn nói muốn đầu quân Hiền vương sao? Giờ Hiền vương đã chết rồi, cha định làm thế nào đây?”

Phụ thân ta vừa mở miệng liền gào lên:

“Ta hối hận rồi! Kỳ thực ta sớm đã nhìn hoàng đế này không vừa mắt! Nhưng dù sao hắn cũng là con rể ta! Ta thực ra đã giấu kim bài miễn tử của gia tộc ở…”

Ông ta kinh hoảng bịt chặt miệng.

Ta lắc đầu:

“Cha, vô ích thôi. Thứ ta muốn nghe là — năm đó, mẫu thân đã chết thế nào?”

Ánh mắt phụ thân đảo loạn, liều mạng muốn cắn chặt môi, nhưng sức mạnh kia vẫn cạy bung hàm răng ông ta.

“Là ta hạ độc chết!”

Ông ta gào lên, trên mặt tràn đầy tuyệt vọng.

“Nữ nhân đó quá cường thế! Lại còn muốn tra sổ sách của ta! Ta liền bỏ thạch tín vào yến sào của nàng! Sau đó nuốt trọn của hồi môn của nàng, dùng để mua chuộc quan trường, mới leo lên được vị trí thừa tướng này!”

Chân tướng đại bạch.

Ta cùng Thẩm Kim Vũ nhìn nhau, vành mắt cả hai đều đỏ hoe.

Bao năm qua, tuy chúng ta không cùng một mẫu thân, nhưng đích mẫu chưa từng hà khắc với ta.

Ta vẫn luôn hoài nghi nguyên nhân cái chết của mẫu thân, chỉ khổ nỗi không có chứng cứ.

Không ngờ, sự thật lại dơ bẩn đến thế.

“Bệ hạ.”

Ta quay đầu nhìn Tiêu Mặc Lâm.

“Đây cũng coi là mưu sát mệnh phụ triều đình, theo luật đáng chém đầu chứ?”

Tiêu Mặc Lâm vì mạng sống, chuyện gì cũng gật:

“Chém! Lập tức chém!”

Phụ thân ta mềm nhũn ngã quỵ xuống đất, như một vũng bùn nhão.

“Còn nữa.”

Thẩm Kim Vũ khẽ lắc lọ sứ trong tay.

“Bệ hạ muốn thuốc giải thì được, nhưng phải viết một đạo chiếu.”

“Viết! Trẫm đều viết!”

“Thứ nhất, Thẩm thừa tướng tịch thu gia sản, tru di toàn tộc, toàn bộ sản nghiệp giao cho ta và muội muội.”

“Thứ hai, truy phong mẫu thân ta làm nhất phẩm cáo mệnh phu nhân.”

“Thứ ba…”

Thẩm Kim Vũ liếc nhìn ta một cái, khóe môi thoáng hiện nụ cười lạnh lẽo.

“Long thể bệ hạ bất an, e khó chấp chưởng triều chính. Từ hôm nay, lập tông thất tử đệ làm thái tử, do Thái hậu buông rèm nhiếp chính. Bệ hạ thoái vị làm Thái thượng hoàng, dời sang Tây Uyển dưỡng lão, không có chiếu chỉ thì không được ra ngoài.”

Tiêu Mặc Lâm trợn tròn mắt:

“Các ngươi muốn bức cung?!”

“Không muốn?”