“Trong tay tôi cũng vừa hay có vài thứ trùng hợp, muốn mời các vị cùng xem.”

15

Vừa dứt lời, trợ lý nhà họ Vệ bưng một chiếc máy tính xách tay, đẩy cửa đi vào.

“Vệ thị có một nhà kho ở phía nam thành phố. Gần đây khi kiểm kê hàng hóa, vừa hay chúng tôi lấy được một đoạn camera giám sát.”

Ánh mắt Vệ Kiêu lướt qua gương mặt trắng bệch của Tống Tuyết:

“Trùng hợp hơn nữa là nơi bà Trương gặp chuyện mấy tháng trước nằm ngay gần nhà kho của Vệ thị.”

Trợ lý nhấn nút phát video.

Trong hình ảnh, Tống Tuyết đứng ở đầu hướng gió, cầm một bình xịt, liên tục phun vào không khí rồi nhanh chóng trốn sang một bên.

Vài giây sau, bà Trương đi tới từ hướng khác.

Không hề đề phòng, bà hít phải một lượng lớn hương liệu gây dị ứng nên chậm rãi ngã xuống.

Tống Tuyết chờ hơn mười giây mới giả vờ tình cờ đi ngang qua rồi lao tới “cứu người”.

Video dừng lại.

Cả phòng im phăng phắc.

Sắc mặt bà Trương trắng bệch. Bà tức giận đến run tay, chỉ vào Tống Tuyết:

“Là cô hại tôi?”

Tống Tuyết hoảng hốt:

“Mẹ, không phải như vậy! Video này là giả! Là Vệ Chiêu ghen tị với con, cấu kết với nhà họ Vệ để vu oan cho con!”

Trợ lý nhà họ Vệ lập tức đưa ra báo cáo chính thức, chứng minh đoạn camera không bị cắt ghép, không bị chỉnh sửa, hoàn toàn chân thực và có hiệu lực.

Tống Tuyết hét lên, vẫn muốn tiếp tục ngụy biện.

Cửa phòng bệnh lại một lần nữa bị đẩy ra.

Bố Vệ sầm mặt, cùng tổng giám đốc Trương thị là Trương Minh bước vào.

Trương Minh giơ tay, hung hăng tát vào mặt Tống Tuyết!

“Đồ khốn, vợ tôi suýt chết ngoài đường, hóa ra tất cả đều do cô một tay sắp đặt!”

“Cô mới mười mấy tuổi đã dám vì lợi ích mà tính toán mạng người! Đúng là đáng chết! Chúng tôi sẽ báo cảnh sát!”

Trương Minh giận dữ đến trợn mắt, hận không thể ăn tươi nuốt sống Tống Tuyết.

Tống Tuyết sợ đến mức đôi môi run rẩy, cầu cứu nhìn bà Trương.

Bà Trương đã hoàn toàn lạnh lòng, quay mặt đi, không muốn nhìn cô ta thêm một lần.

Các vị phu nhân khác cũng lạnh lùng nhìn cô ta.

Tống Tuyết không còn nơi cầu cứu, cuối cùng cũng không thể giả vờ yếu đuối nữa.

Cô ta đột nhiên chĩa mũi nhọn về phía tôi:

“Tần Chiêu, dù cô vạch trần tôi thì sao? Cô thi đại học được không điểm, chắc chắn sẽ trở thành trò cười! Hào môn coi trọng thể diện nhất, sớm muộn gì nhà họ Vệ cũng sẽ vứt bỏ cô!”

Tôi sửng sốt, đang định lên tiếng thì mẹ Vệ đã giành nói trước:

“Con gái tôi đã được tuyển thẳng vào Đại học Thanh Hoa từ trước kỳ thi đại học.”

Mẹ Vệ kỳ lạ nhìn Tống Tuyết:

“Cho dù thật sự vắng thi nên bị không điểm, con bé vẫn có thể học lại. Có gì mất mặt? Hơn nữa, nhà họ Vệ chúng tôi sẽ không vì vậy mà từ bỏ con gái mình. Nuôi con bé cả đời thì có gì khó?”

Vệ Kiêu trêu chọc phụ họa:

“Chiêu Chiêu tham gia kỳ thi chung chỉ vì muốn có cảm giác nghi thức thôi.”

Hai chân Tống Tuyết mềm nhũn, cô ta nằm bò dưới đất khóc lóc cầu xin, nhưng không còn ai mềm lòng.

Cô ta bị cảnh sát vừa đến đưa đi.

16

Sau khi nghỉ ngơi, điều dưỡng một thời gian, cả nhà chúng tôi cùng đi du lịch tốt nghiệp vào kỳ nghỉ hè.

Trở về, tôi tới Đại học Thanh Hoa nhập học.

Trong thời gian học đại học, tôi giành được vô số giải thưởng, còn sớm được giới thiệu vào nhóm nghiên cứu của một giảng viên nổi tiếng, thành tích không hề thua kém Vệ Kiêu.

Vì quan hệ anh em của chúng tôi, cả hai từng trở thành đề tài được bàn tán sôi nổi nhất trong trường.

Sau khi tốt nghiệp, tôi không vào trụ sở chính của Vệ thị để giúp đỡ Vệ Kiêu.

Thay vào đó, tôi tiếp quản một công ty con mới thành lập mà bố Vệ giao cho, tự mình khai phá một lĩnh vực hoàn toàn mới.

Tôi và Vệ Kiêu liên thủ, khiến Vệ thị phát triển không ngừng, chỉ trong vài năm đã mở rộng gấp nhiều lần.

Nhờ tầm nhìn chính xác và cách làm việc quyết đoán, chúng tôi từng được gọi đùa là anh em thiên tài trong trường, sau này lại có một biệt danh mới trong ngành: Anh em Diêm La.

Trong mấy năm ấy, có không ít người theo đuổi tôi, bao gồm cả Hoắc Húc, vị thiếu gia nhà họ Hoắc mà Tống Tuyết từng nhắc đến.

Anh ta từng ám chỉ ý định liên hôn, nói rằng hợp tác giữa hai nhà sẽ có triển vọng hơn.

Tôi chỉ mỉm cười nói:

“Tổng giám đốc Hoắc, hợp tác thì được, liên hôn thì không cần.”

Có lẽ Hoắc Húc không ngờ tôi sẽ từ chối dứt khoát như vậy nên sững sờ ngay tại chỗ.

Sau này, anh ta trở thành một trong số rất nhiều đối tác của tôi.

Những năm qua, nhà họ Vệ liên tục tiến lên, nhảy vọt trở thành gia tộc đứng đầu giới hào môn, ngay cả nhà họ Hoắc cũng không thể sánh bằng.

Tôi không lựa chọn liên hôn với bất kỳ ai.

Nhà họ Vệ cũng chưa bao giờ ép buộc.

Thỉnh thoảng có họ hàng nhà họ Vệ dò hỏi một câu, đều bị bố Vệ ngăn lại:

“Chuyện của con bé, để nó tự quyết định.”

Quả thật, tôi cho rằng sự nghiệp do chính tay mình gây dựng có thể đem lại cảm giác an toàn hơn nhiều so với việc dựa dẫm vào đàn ông.

Sau khi công ty con độc lập niêm yết trên sàn chứng khoán, tôi tự cho mình một kỳ nghỉ dài.

Tôi cùng cả nhà tới một thị trấn ven biển nghỉ dưỡng.

Khi tôi nằm trên bãi cát, tận hưởng ánh nắng mặt trời, trên đầu bỗng vang lên giọng nói khàn khàn của một người phụ nữ: