“Tôi chỉ là một thằng giao đồ ăn, sợ gì? Chân đất chẳng sợ kẻ đi giày.”

Phương Chính vỗ vai tôi.

“Được. Vậy chúng ta khởi kiện.”

【Chương 8】

Đơn khởi kiện do chính tay Phương Chính viết.

Bị đơn: Chi nhánh XX, Ngân hàng XX.

Yêu cầu khởi kiện:

Một, hủy bản án dân sự hai mươi ba năm trước, đề nghị tái thẩm.

Hai, buộc bị đơn hoàn trả cho bà nội nguyên đơn là bà Trình Vương thị số tiền sáu trăm bốn mươi bảy nghìn ba trăm đã thanh toán cùng tiền lãi.

Ba, buộc bị đơn bồi thường tổn thất tinh thần năm trăm nghìn.

Bốn, buộc bị đơn chịu toàn bộ án phí.

Ngay ngày nộp đơn khởi kiện, Phương Chính đồng thời làm một chuyện—

Anh ấy đăng những tình tiết cơ bản của vụ án lên một diễn đàn pháp luật, ẩn tên và địa điểm cụ thể.

Tiêu đề là: “Hai tuổi bị phán phải trả tám triệu—Phân tích pháp lý về một vụ án có thật”.

Hai tiếng sau khi bài đăng được đưa lên, lượt xem vượt mười nghìn.

Phần bình luận bùng nổ.

“Đệt, đây là chuyện con người làm được à?”

“Trong đầu thẩm phán chứa xi măng chắc?”

“Hai tuổi đấy anh em, một đứa trẻ hai tuổi làm bị đơn kiểu gì? Dấu tay ấn thế nào? Ai dạy nó?”

“Nếu vụ này là thật thì thẩm phán kia có thể vào tù luôn rồi.”

“Luật sư cố lên, chờ phần sau!”

Phương Chính không trả lời bất kỳ bình luận nào.

Nhưng độ nóng của bài đăng vẫn liên tục tăng.

Ngày thứ ba, có người chuyển bài lên Weibo.

Ngày thứ tư, chủ đề “Bị kiện lúc hai tuổi” lên bảng tìm kiếm nóng.

Ngày thứ năm—

Tôi nhận được một cuộc gọi lạ.

“Anh Trình Viễn?”

“Ai vậy?”

“Tôi là phóng viên Trương Nam của Nhật báo XX, muốn xác minh với anh một việc—”

Tôi cúp máy.

Lại gọi tới.

Tôi lại cúp.

Phương Chính gọi tới: “Đừng nghe điện thoại của phóng viên, bây giờ chưa phải lúc. Chờ đến khi mở phiên tòa.”

“Biết rồi.”

Mã Phi nhắn cho tôi: “Vãi, anh Viễn, anh lên tìm kiếm nóng rồi! Tuy không có tên nhưng tôi nhận ra ngay đó là chuyện của anh!”

“Im đi, đừng đăng lên trang cá nhân.”

“Muộn rồi.”

“?”

“Tôi đăng từ ba ngày trước rồi.”

“Mã Phi cậu—”

“Yên tâm, tôi không nói tên anh, chỉ nói ‘bạn cùng phòng tôi lúc hai tuổi bị tòa phán phải trả tám triệu’.”

“Thế khác gì nói tên tôi đâu?? Bạn cùng phòng của cậu chỉ có mình tôi!”

“Ha ha, đừng căng thẳng, trang cá nhân tôi có tám mươi người thôi, toàn bạn chơi game.”

Tôi hít sâu một hơi.

Thôi vậy.

Dù sao sớm muộn cũng lộ.

Trong một tuần tiếp theo, tôi vẫn chạy giao đồ ăn như thường.

Nhưng thảo luận trên mạng ngày càng nóng.

Có blogger pháp luật làm video phân tích vụ án.

Có thẩm phán đã nghỉ hưu đứng ra nói “về mặt thủ tục, chuyện này hoàn toàn trái pháp luật”.

Có cư dân mạng đào lại những vụ kiện khác của “Chi nhánh XX” trong những năm gần đây, phát hiện có mấy vụ tương tự nhằm vào người già ở nông thôn.

Dư luận tiếp tục lên men.

Phía tòa án cũng xử lý nhanh hơn.

Hai tuần sau, đơn đề nghị tái thẩm được chấp nhận.

Thời gian mở phiên tòa: ngày mười lăm tháng sau.

【Chương 9】

Ngày mở phiên tòa.

Tôi mặc một chiếc áo sơ mi mới.

Phương Chính nói không cần cố ý ăn diện, nhưng tôi vẫn đi cắt tóc.

Không phải vì muốn đẹp.

Mà muốn bản thân trông có tinh thần hơn.

Ngoài cổng tòa án đỗ hai xe truyền hình, mấy phóng viên vác máy quay đứng chờ bên ngoài.

Phương Chính kéo tôi đi vào bằng cửa phụ.

Trong phòng xử án, nguyên đơn và bị đơn ngồi đối diện nhau.

Phía chúng tôi: tôi, Phương Chính, cùng chị Trần làm luật sư hỗ trợ.

Phía đối diện: ngân hàng thuê hai luật sư, vest, cà vạt, giày da bóng loáng.

Ghế dự khán có không ít người.

Có phóng viên, người trong giới pháp luật, còn có vài người dân tới “xem náo nhiệt”.

Bà nội tôi không đến.

Tôi không để bà đến.

Sức khỏe bà không tốt, chịu không nổi việc phải đi lại như vậy.

Búa thẩm phán gõ xuống.

“Phiên tòa bắt đầu.”

Chủ tọa được điều từ tòa án cấp trung tới. Vụ án này có ảnh hưởng quá lớn, tòa án cấp cơ sở ban đầu đã chủ động xin rút khỏi việc xét xử.

Phương Chính đứng lên.

Ngay câu đầu tiên anh ấy nói đã không theo lẽ thường.

“Thưa chủ tọa, trước khi trình bày yêu cầu, tôi muốn nói rõ một tình tiết.”

“Mời nói.”

Phương Chính giơ bản án đã ngả vàng lên.

“Hai mươi ba năm trước, bị đơn trong bản án sơ thẩm của vụ này—Trình Viễn, mới hai tuổi. Là người không có năng lực hành vi dân sự. Không có người đại diện theo pháp luật ra tòa, không có luật sư đại diện, không có bất kỳ ai nói thay cậu ấy một câu.”

“Hôm nay—” Phương Chính liếc sang luật sư ngân hàng phía đối diện. “Cậu ấy hai mươi lăm tuổi rồi. Cậu ấy đã tới. Tôi cũng đã tới. Lần này, cuối cùng cũng có người lên tiếng thay cậu ấy.”

Có người trên ghế dự khán khẽ vỗ tay một cái rồi bị cảnh sát tư pháp ngăn lại.

Phương Chính ngồi xuống, bắt đầu chính thức đưa ra chứng cứ.

Chứng cứ thứ nhất: Báo cáo giám định chữ viết.

“Chữ ký trên hợp đồng vay không phải do chính Trình Quốc Đống viết.”

Sắc mặt luật sư ngân hàng thay đổi.

Chứng cứ thứ hai: Tài liệu phê duyệt khoản vay.