Con trai khóc càng dữ dội hơn, đôi tay nhỏ liều mạng giãy khỏi sự khống chế của cô ta.

“Dì buông cháu ra… Cháu muốn bố… Cháu muốn mẹ…”

“Mẹ cháu không cần cháu nữa!”

Tô Cẩn Nguyệt đột nhiên lắc mạnh đứa trẻ, cao giọng nói:

“Nếu cô ta cần cháu thì sao suốt hai năm không tới thăm cháu? Cô ta bỏ cháu lại cho bố, còn mình thì chạy theo người đàn ông khác rồi!”

“Câm miệng.”

Tô Cẩn Nguyệt đột nhiên quay đầu.

Vẻ hung ác trên mặt cô ta lập tức biến mất, thay vào đó là sự dịu dàng quen thuộc.

“Anh Bắc Xuyên… sao anh lại trở về?”

Con trai khóc lóc lao tới.

“Bố… con nhớ bố lắm…”

Mộ Bắc Xuyên bế đứa trẻ lên, nhưng ánh mắt lạnh như băng mùa đông.

“Vừa rồi cô nói gì?”

Nước mắt Tô Cẩn Nguyệt tí tách rơi xuống.

“Em chỉ đau lòng khi thấy đứa trẻ ngày nào cũng khóc đòi anh…”

Mộ Bắc Xuyên cúi đầu nhìn con trai trong lòng, đột nhiên nhớ tới lời Cố Nghiên Hòa từng nói ba năm trước:

“Đừng để Tô Cẩn Nguyệt một mình chăm sóc con.”

Khi ấy, anh ta mất kiên nhẫn trả lời:

“Em lại suy nghĩ lung tung rồi.”

Sau đó cô không nhắc lại nữa.

Rồi sau đó nữa, cô đề nghị ly hôn.

“Bố, mẹ thật sự không cần con nữa sao?”

Con trai ngẩng đôi mắt đẫm nước nhìn anh ta.

“Không.”

Giọng Mộ Bắc Xuyên khàn đi.

“Mẹ không hề không cần con.”

“Anh Bắc Xuyên, em chỉ nói trong lúc tức giận…”

“Ra ngoài.”

Tô Cẩn Nguyệt cắn môi, xoay người rời đi.

Mộ Bắc Xuyên vùi mặt vào mái tóc của con trai.

“Là bố đã làm mất mẹ rồi.”

Mộ Bắc Xuyên yêu cầu quản gia thu hồi quyền ra vào biệt thự của Tô Cẩn Nguyệt.

Đồng thời, anh ta cho người lấy toàn bộ camera giám sát trong biệt thự, yêu cầu tất cả hình ảnh có mặt Tô Cẩn Nguyệt đều phải được kiểm tra từng khung hình.

Anh ta bảo trợ lý điều tra tất cả những nơi Tô Cẩn Nguyệt và Cố Nghiên Hòa từng có liên hệ trong năm năm qua.

Trợ lý hành động rất nhanh. Vài ngày sau đã giao một xấp tài liệu dày cho Mộ Bắc Xuyên.

Những tin nhắn khiêu khích Tô Cẩn Nguyệt gửi cho Cố Nghiên Hòa đã bắt đầu từ năm năm trước.

“Anh Bắc Xuyên nói anh ấy cưới chị chỉ để bảo vệ tôi.”

“Anh ấy lại đang ở chỗ tôi, chị không cần chờ nữa.”

Cố Nghiên Hòa không trả lời bất kỳ tin nhắn nào.

Nhưng sau mỗi tin nhắn ấy đều là một trận cãi vã giữa họ, cùng câu nói của anh ta:

“Em có thể đừng gây chuyện vô lý nữa không?”

Trong camera giám sát, Tô Cẩn Nguyệt nói với con trai còn nhỏ:

“Bố cháu không thích mẹ cháu. Cháu cũng không được thích cô ta, bởi vì cô ta là người phụ nữ xấu xa.”

Đứa trẻ co rúm trong góc, đôi vai nhỏ liên tục run lên nhưng không dám phát ra tiếng.

Mộ Bắc Xuyên đấm mạnh xuống bàn, khiến chén trà đổ nghiêng.

Năm năm trước, khi Cố Nghiên Hòa bị vu oan lấy trộm dây chuyền, anh ta mắng cô:

“Em khiến anh quá thất vọng.”

Bốn năm trước, khi cô mang thai bảy tháng, Tô Cẩn Nguyệt “ngã cầu thang” rồi chỉ đích danh cô là người đẩy.

Anh ta đóng sầm cửa bỏ đi, để cô một mình khóc suốt đêm.

Ngày con trai chào đời, Tô Cẩn Nguyệt “đột nhiên phát bệnh nặng” gọi anh ta đi.

Cố Nghiên Hòa đã một mình ký ba tờ thông báo bệnh nguy kịch.

Ngay cả sau cuộc điện thoại cầu cứu trong trận lở đất hai năm trước, Tô Cẩn Nguyệt vẫn gọi điện khiêu khích Cố Nghiên Hòa.

Trong mỗi chuyện, anh ta đều là đồng phạm.

“Tiếp tục điều tra. Tất cả tài khoản, cuộc gọi, mạng xã hội, từng chuyện một đều phải điều tra rõ ràng.”

Sau khi trợ lý rời đi, Mộ Bắc Xuyên ngẩng đầu nhìn trần nhà, vành mắt đỏ ngầu.

Chính tay anh ta đã đẩy cô xuống vực sâu.

Tô Cẩn Nguyệt là con dao.

Còn anh ta là người đưa dao.

10

Khi cuộc điều tra ngày càng sâu, bộ mặt thật của Tô Cẩn Nguyệt hoàn toàn bị phơi bày.

Cô ta không chỉ giở thủ đoạn đối phó với Cố Nghiên Hòa mà còn âm thầm thuê người gây rối trong bệnh viện để làm hại cô.

Thậm chí một thời gian trước, cô ta còn tìm người bắt cóc cô.

Mộ Bắc Xuyên biết cô ta có một vài khuyết điểm nhỏ, nhưng vẫn cho rằng chúng không gây ảnh hưởng nghiêm trọng.

Chỉ cần không chạm tới giới hạn cuối cùng, anh ta đều có thể bao dung.

Nhưng anh ta không ngờ cô ta có thể xấu xa đến mức này.

Anh ta cảm thấy mình đã mù mắt, mù lòng suốt bao nhiêu năm.

Quen biết Tô Cẩn Nguyệt lâu như vậy, anh ta lại chưa từng thật sự nhìn rõ cô ta.

Anh ta biết cô ta thích người anh em tốt của mình, vì thế cam tâm lùi về vị trí bạn bè để giúp cô ta được toại nguyện.

Nhưng cô ta lại biến sự bao dung của anh ta thành lưỡi dao làm tổn thương Cố Nghiên Hòa.

Mà chính anh ta đã cho cô ta sự tự tin để làm như vậy.

Mộ Bắc Xuyên siết chặt chứng cứ trong tay, lái xe với tốc độ cao tới nhà Tô Cẩn Nguyệt.

Trong thời gian này, cô ta đã tới cầu xin anh ta rất nhiều lần.

Nhưng anh ta đã thu lại tất cả sự thiên vị, nhất quyết không gặp.

Cửa mở ra.

Nhìn thấy anh ta, hai mắt Tô Cẩn Nguyệt sáng lên. Cô ta thuận thế định khoác lấy cánh tay anh ta.

Mộ Bắc Xuyên nghiêng người tránh đi.

Tay cô ta cứng đờ giữa không trung, nụ cười trên mặt cũng thoáng cứng lại.

Ngay sau đó, cô ta lại đổi sang dáng vẻ yếu đuối quen thuộc.

“Anh Bắc Xuyên, cuối cùng anh cũng chịu gặp em…”

Mộ Bắc Xuyên mạnh tay ném túi tài liệu xuống bàn.

“Tô Cẩn Nguyệt, cô còn gì để nói?”