“Cô thực sự điên hết thuốc chữa rồi. Lẽ nào cô thực sự nghĩ rằng bản thân mình không có một chút lỗi nào trong chuyện này sao?”
“Không có!” Trần Bảo Di vút cao giọng.
“Em làm sao có thể sai được? Em là đứa con gái mà bố mẹ yêu thương nhất, Trần Phỉ Hòa cô ta là cái thá gì? Dựa vào đâu mà cô ta nhận được bao nhiêu hào quang, bao nhiêu tình yêu thương như thế? Cô ta không xứng!”
Cố Kỳ Thần siết chặt nắm đấm, lạnh lùng nhìn chằm chằm Trần Bảo Di.
“Là cô không xứng, Trần Bảo Di. Từ đầu đến cuối, từ nhỏ đến lớn, người không xứng đáng luôn là cô.”
Nụ cười của Trần Bảo Di cứng đờ trên mặt, dường như vạn vạn lần không ngờ Cố Kỳ Thần lại thốt ra những lời tuyệt tình đến thế.
Hốc mắt cô ta lập tức ngập nước.
“… Anh Kỳ Thần? Cho dù ban đầu em tiếp cận anh là có mục đích khác, nhưng trong khoảng thời gian chúng ta ở bên nhau, em thực sự đã động lòng với anh mà. Tại sao anh lại không chịu đứng về phía em một chút nào nữa?”
Trần Bảo Di không nghĩ thông nổi, rõ ràng chỉ vài ngày trước Cố Kỳ Thần vì cô ta mà chuyện gì cũng sẵn sàng làm.
Bây giờ lại không tiếc buông lời ác độc, thậm chí nhốt cô ta vào bệnh viện tâm thần.
“Anh Kỳ Thần, lẽ nào lúc đó anh đối xử tốt với em, nói thích em, muốn ở bên em mãi mãi, đều là giả dối sao?”
Đối mặt với đôi mắt đẫm lệ của Trần Bảo Di, Cố Kỳ Thần không những chẳng mảy may động lòng, mà còn mất hết kiên nhẫn.
“Tất nhiên là giả rồi. Cô và Phỉ Hòa là chị em ruột, việc nhất thời mê hoặc được tôi, là chuyện rất bình thường.”
“Hơn nữa, khi tiếp cận tôi, chẳng lẽ cô không điều tra xem tôi lăng nhăng cỡ nào, bạc tình ra sao à?”
Giọng anh vô cùng lạnh nhạt.
“Bây giờ tôi không muốn nghe cô nói mấy lời này. Tôi chỉ muốn biết trong USB này cô còn lưu bản sao nào không? Ngoài việc định lấy bệnh án dây thanh quản của Phỉ Hòa để vu oan cho cô ấy là không đủ năng lực, cô còn làm trò gì nữa?”
Trần Bảo Di mặt không biểu cảm lau nước mắt, cười khẩy.
“Nếu chính người mẹ ruột cũng đứng ra làm chứng rằng Trần Phỉ Hòa hát nhép, vu khống em gái, thì liệu dư luận có còn tin Trần Phỉ Hòa vô tội nữa không?”
“Hóa ra là thế.” Cố Kỳ Thần bỗng dưng thở phào nhẹ nhõm.
Anh lắc đầu, trong mắt ngập tràn sự thất vọng.
“Kế hoạch trả thù của cô sắp tan thành mây khói rồi. Mẹ của cô sẽ không đứng ra giúp cô đâm sau lưng Phỉ Hòa đâu.”
“Sao có thể chứ?” Trần Bảo Di không tin.
Trên khuôn mặt cô ta hiện rõ vẻ nắm chắc phần thắng: “Em là con gái của mẹ, người mẹ yêu nhất chính là em. Mẹ đã hứa với em rồi!”
[HẾT]