“Vâng.” Tiểu Vũ và Khương Lị đồng thanh đáp lời.
Cùng lúc đó, trong phòng bệnh truyền đến tiếng người ngã nhào xuống đất, kèm theo tiếng gọi của Trần Bảo Di:
“Anh Kỳ Thần, không phải anh thích em sao? Sao anh có thể đối xử với em như vậy?”
Cố Kỳ Thần không quay đầu lại, lạnh lùng trả lời:
“Cô là cái thá gì? Cũng xứng để tôi thích sao?”
Chỉ trong tích tắc, Trần Bảo Di hoàn toàn tuyệt vọng.
Nửa tiếng sau, trong chiếc Rolls-Royce Cullinan.
“Cậu chắc chắn Trần Phỉ Hòa hiện đang ở Mỹ chứ?” Cố Kỳ Thần cau mày.
Giọng trợ lý đặc biệt vô cùng kiên định: “Vâng, Tiểu Cố tổng. Anh bảo tôi tìm thông tin chuyến bay của cô Trần, mặc dù tốn chút thời gian, nhưng cô Trần xác thực đã đi chuyến Boeing 787-9 cách đây bốn ngày. Ban đầu hạ cánh ở San Francisco, sau đó chuyển tới Philadelphia.”
Nghe vậy, Cố Kỳ Thần nắm chặt tay.
Trợ lý đặc biệt nói tiếp: “Tôi đã bảo chuyên cơ riêng đợi anh trên sân thượng của tòa nhà giải trí Cố Thị rồi, nếu anh muốn đi ngay bây giờ…”
Lời còn chưa dứt, Cố Kỳ Thần lập tức cắt ngang: “Đi.”
Mười sáu tiếng sau, tại Mỹ, Philadelphia, tầng thượng của khu căn hộ Ritz-Carlton.
Trần Phỉ Hòa ngồi co ro trên sofa, buồn chán xem TV, chiếc điện thoại bên cạnh tự động phát tin tức trong nước.
Hàng loạt bản tin thời sự vụt qua tai, cô vừa định cầm điện thoại lên tắt ứng dụng.
Thì chợt nghe thấy nữ phát thanh viên nói: “Ca sĩ nổi tiếng Cố Kỳ Thần vào lúc 15:31 chiều nay đã bước lên chuyên cơ riêng. Theo lời trợ lý của anh, lịch trình hôm nay là bay đến Philadelphia, Mỹ. Tuy nhiên, chuyến bay đã gặp bão trên biển, bất ngờ rơi xuống đại dương, đến nay vẫn chưa rõ tung tích…”
Nghe đến đây, Trần Phỉ Hòa không dám tin vào tai mình.
Cô lập tức mở Google, bắt đầu tìm kiếm thông tin liên quan.
Nhưng mọi kết quả trả về, không có ngoại lệ, đều là tin tức Cố Kỳ Thần mất tích sau tai nạn máy bay rơi xuống biển.
Cô không tin vào sự thật, lại mở app trong nước ra tìm kiếm, kết quả cũng y hệt như những tin tức tra cứu trên Google.
Thậm chí ba đồng đội của ban nhạc Dã Hỏa cũng đăng bài khẩn cầu mọi người tìm kiếm người mất tích.
Trong chớp mắt, trái tim Trần Phỉ Hòa như đóng băng lại, chiếc điện thoại đột nhiên rơi xuống, trượt vào khe ghế sofa.
Cô không bao giờ có thể ngờ rằng, lần tiếp theo nghe tin tức về Cố Kỳ Thần lại là ở hoàn cảnh này.
Đúng lúc này, tiếng chuông cửa chợt vang lên, từng tiếng từng tiếng một, tựa như đang giục giã điều gì đó.
Trần Phỉ Hòa bước tới, nghĩ bụng chắc là quản gia của tòa nhà.
Nhưng người đứng ngoài cửa, rõ ràng là Cố Kỳ Thần với cánh tay đang bó bột, phải chống nạng!
Giây phút này, Trần Phỉ Hòa không khỏi hoài nghi đôi mắt của chính mình.
Cô cảm thấy thật khó tin: “Cố Kỳ Thần?”
Cố Kỳ Thần đứng ngoài cửa vứt luôn cây nạng, dang rộng hai tay:
“Surprise! (Bất ngờ chưa!)”
Đáp lại anh ta, là tiếng “Rầm!” của cánh cửa đóng sầm lại một cách phũ phàng.
Cố Kỳ Thần suýt bị đập gãy mũi, chết sững tại chỗ.
Còn Trần Phỉ Hòa đứng sau cánh cửa, hồi lâu vẫn chưa thể định thần lại.
Cô sải bước về phía sofa, bắt đầu sục sạo tìm chiếc điện thoại của mình.
Người đứng ngoài cửa chắc chắn là Cố Kỳ Thần không sai vào đâu được, vậy là những bản tin trên mạng đều đưa tin sai sao?
Nhưng tin tức trên mạng cũng không thể sai được.
Trần Phỉ Hòa nắm chặt tay, lại vô tình nhìn thấy tên của Trần Bảo Di trên bảng hot search.
Cô nhấn vào dòng tag: “Ngọc nữ thanh thuần Trần Bảo Di giả tạo, thực chất là đóa bạch liên hoa trà xanh”.
Bài viết phổ biến nhất lại là tin bóc phốt từ một tài khoản marketing.
Người này tung ra lịch sử trò chuyện giữa Trần Bảo Di và Cố Kỳ Thần trong gần hai tháng qua. Trong những bức ảnh chụp màn hình chi chít chữ, hầu hết đều là Trần Bảo Di chủ động lấy lòng, chủ động thả thính, thậm