Tiêu đề:
《Chi tiết tài sản Ôn Ngọc Hành chuyển dịch trong thời kỳ hôn nhân — 2005 đến 2025》
Ánh mắt của cả phòng đều dồn lên màn hình.
“Hạng mục thứ nhất. Chuyển khoản cố định mỗi tháng 15.000 tệ × 12 tháng × 20 năm = 3,6 triệu.”
Con số hiện rõ trên màn hình.
“Hạng mục thứ hai. Tiền đặt cọc và trả góp mua nhà = 2,8 triệu.”
“Hạng mục thứ ba. Sửa chữa = 300.000.”
“Hạng mục thứ tư. Mua xe = 220.000.”
“Hạng mục thứ năm. Học phí trường quốc tế = 480.000.”
“Hạng mục thứ sáu. Chi tiêu khác — bao gồm du lịch, mua sắm, y tế — tôi đã tra được hóa đơn và ghi chép chuyển khoản — = 1,62 triệu.”
Tôi dừng lại một chút.
“Hạng mục thứ bảy. Các khoản chi khống đi qua công ty. Công tác phí, tiếp khách phí, chi phí văn phòng. Thực tế chuyển đến Cố Minh Châu và Ôn Hào — = 2,87 triệu.”
Ảnh chụp báo cáo kiểm toán do chị Lưu làm cũng hiện trên màn chiếu.
“Tổng cộng.”
Màn hình nhảy ra một con số lớn.
11,89 triệu.
“Còn một số khoản tiền mặt tôi chưa tra được. Ước tính bảo thủ, không dưới 12 triệu.”
Không ai nói gì.
Tôi quay sang bố.
Ông ngồi trên ghế.
Sắc mặt xám trắng.
“Bố.”
Tôi nhìn ông.
“Bố nói những gì nên cho đều đã cho rồi.”
“Nhà 2 triệu. Mỗi tháng 5.000.”
“Vậy con hỏi bố.”
Tôi chỉ vào màn hình.
“12 triệu này, bố định khi nào trả?”
Ông không nói.
“Của hồi môn năm đó của mẹ là 300.000. Bố dùng 300.000 làm nên một công ty. Rồi bố lấy 12 triệu nuôi người phụ nữ bên ngoài suốt hai mươi năm.”
Giọng tôi không lớn.
Nhưng từng người đều nghe rõ mồn một.
“Mẹ bỏ việc ngân hàng. Vị trí của bà bị Cố Minh Châu thay thế.”
Tôi quay sang dì Trương.
“Dì Trương, dì có thể nói với mọi người về chuyện năm đó không?”
Dì Trương đứng lên.
Giọng dì hơi run, nhưng từng chữ đều rõ ràng.
“Uyển Tình năm đó làm rất tốt ở ngân hàng. Đánh giá giao dịch viên đứng nhất toàn chi nhánh. Khi nghỉ việc, giám đốc còn tiếc. Cô ấy nghỉ là để chăm con. Sau khi cô ấy đi, Cố Minh Châu thay vị trí đó.”
Dì nhìn bố một cái.
“Năm sáu năm trước tôi gặp Ôn Ngọc Hành và người phụ nữ đó ở trung tâm thương mại. Khi đó tôi không dám tin.”
Cả phòng im lặng.
Tôi quay lại.
“Mẹ nhường vị trí của mình. Nhường sự nghiệp của mình. Nhường hai mươi năm của mình.”
Tôi nhìn bố.
“Bố dùng sự hy sinh của bà để xây dựng công ty. Rồi dùng tiền của công ty nuôi chính người phụ nữ đã cướp vị trí của bà.”
Môi bố run lên.
“Con… con không hiểu…”
“Con không hiểu cái gì?”
“Con không hiểu chuyện của người lớn—”
“Con hiểu con số.”
Tôi chỉ vào màn hình.
“12 triệu. Đây là con số. Con số không biết nói dối.”
Tôi lấy từ trong túi ra một tập tài liệu.
“Còn một chuyện nữa.”
Tôi đặt tài liệu lên bàn.
“Có phải bố định chuyển 30% cổ phần công ty cho Ôn Hào không?”
Bố bật dậy.
“Con làm sao biết—”
“Mật khẩu email của bố cũng không đổi.”
Cả phòng hít vào một hơi.
Anh họ tròn mắt:
“Chú, chú định giao công ty cho con riêng bên ngoài sao?”
Bác cả đập bàn:
“Ôn Ngọc Hành!”
Bố đứng đó.
Giống như một người bị lột sạch quần áo.
【Chương 9】
Tôi không cho ông thời gian thở.
“Bố. Bố vừa nói tiền là bố kiếm được, bố muốn tiêu thế nào thì tiêu.”
“Vậy con nói cho bố một chuyện.”
Tôi lấy từ trong túi ra tập tài liệu thứ hai.
“Đây là ‘Quyết định áp dụng biện pháp bảo toàn tài sản’ của tòa án.”
Tôi đưa tài liệu cho ông.
“Cổ phần công ty đứng tên bố, tài khoản ngân hàng, bất động sản.”
Tôi nói từng chữ một.
“Từ chiều hôm qua, tất cả đã bị phong tỏa.”
Bố nhận lấy tài liệu.
Nhìn một cái.
Tay run lên.
“Con… con có ý gì?”
“Ý là, 30% cổ phần bố định chuyển, không chuyển được nữa.”
Tôi nhìn ông.
“Tiền gửi đứng tên bố, rút không ra nữa.”
“Tài sản bố định bán, bán không được nữa.”
Ông lật tài liệu.
Lật từng trang một.
Máu trên mặt ông từng chút từng chút rút sạch.
“Đây là luật sư của mẹ xin. Tòa án đã ra quyết định.”
Tôi lấy lại tài liệu từ tay ông.
“Không phải bố nói đi theo thủ tục pháp luật sao?”
Tôi cười một tiếng.
“Chúng tôi đã đi rồi.”
Cả phòng không ai nói gì.
Ngay cả bác cả cũng im lặng.
Bố ngẩng đầu lên.
“Con… con chuẩn bị từ trước?”
“Vâng.”