Lưu Vỹ liếc nhìn cuốn sổ tay trông có vẻ hơi cũ kỹ, trên mặt lộ ra sự ghét bỏ không hề che giấu.
“Thời đại nào rồi mà còn dùng sổ viết tay?”
“Được rồi được rồi, tôi biết rồi, cứ để đó đi.”
Cậu ta xua xua tay, giống như đang đuổi một tên ăn mày.
Tôi gật đầu, quay lưng rời đi.
Phía sau lưng, tôi có thể tưởng tượng ra, cuốn sổ tay tuyệt mật chứa đựng bao tâm huyết của tôi, có lẽ giây tiếp theo sẽ bị cậu ta vứt thẳng vào thùng rác.
Nhưng thế thì có sao đâu?
Mồi tôi đã thả xuống rồi.
Chỉ chờ cá tự cắn câu thôi.
Tôi ngồi ở chỗ của mình, nhìn bầu trời ngoài cửa sổ.
Một bóng đen khổng lồ đang lặng lẽ bao trùm lấy tòa nhà lộng lẫy này.
Còn tôi, sẽ là người ngoài cuộc bình tĩnh nhất trong cơn bão này.
4
Lưu Vỹ và ông chú bất tài Triệu Thụy của cậu ta rõ ràng đã đánh giá quá cao năng lực của bản thân, và cũng đánh giá quá thấp tính phức tạp của dự án ông Smith.
Họ hào hứng bắt đầu lần tiếp xúc đầu tiên với đội ngũ của ông Smith.
Sau đó, không có gì bất ngờ, làm hỏng bét.
Cuộc họp trực tuyến đầu tiên, bản PPT mà Lưu Vỹ chuẩn bị, màu nền sử dụng là một màu đỏ chói lọi.
Mà cậu ta hoàn toàn không biết rằng, màu đỏ là màu ông Smith kiêng kỵ nhất, vì nó sẽ gợi nhớ đến một trải nghiệm không vui của ông ấy.
Nghe nói, cuộc họp chỉ diễn ra được năm phút, trợ lý của đối phương đã lấy lý do “thị giác không thoải mái” để trực tiếp ngắt kết nối video.
Triệu Thụy tức giận lôi đình trong phòng làm việc, mắng Lưu Vỹ làm việc thì ít phá hoại thì nhiều.
Lưu Vỹ lại lý lẽ hùng hồn cãi lại, nói rằng đây hoàn toàn là khác biệt văn hóa, đối phương đang bé xé ra to.
Để bù đắp cho sai sót này, Triệu Thụy quyết định chủ động xuất kích, mời đại diện của ông Smith tại địa phương dùng bữa tối, để thể hiện sự thành ý.
Ông ta tự làm theo ý mình, đặt một nhà hàng Tứ Xuyên nổi tiếng nhất trong thành phố, chắc là muốn thể hiện sức hấp dẫn của ẩm thực Trung Hoa.
Kết quả, ông ta lại một lần nữa giẫm phải mìn.
Ông Smith vì căn bệnh dạ dày từ nhiều năm trước, chế độ ăn uống cực kỳ thanh đạm, tuyệt đối không đụng vào bất cứ đồ ăn cay nóng nào.
Chuyện này, trong hồ sơ khách hàng mà tôi bàn giao, đã được bôi đậm và ghi chú rõ ràng.
Nhưng họ, rõ ràng là đến nhìn cũng lười nhìn.
Kết quả của bữa tiệc tối đó có thể tưởng tượng được.
Đại diện đối phương gần như không động đũa, sắc mặt khó coi như nuốt phải ruồi.
Cuộc đàm phán, ngay từ đầu đã đi vào bế tắc.
Toàn bộ phòng kinh doanh đều bị bao trùm bởi một bầu không khí ảm đạm áp bức.
Sắc mặt Triệu Thụy ngày một khó coi, ánh mắt nhìn tôi cũng ngày càng oán độc.
Ông ta dường như cho rằng, tất cả những chuyện này đều là lỗi của tôi.
Là do tôi bàn giao công việc không triệt để, là do tôi âm thầm giở trò.
Chiều hôm đó, ông ta lại một lần nữa gọi tôi vào phòng làm việc.
Vừa bước qua cửa, một mùi khói thuốc nồng nặc đã xộc thẳng vào mặt.
Ông ta ngồi sau bàn làm việc, sắc mặt u ám, đáy mắt vằn lên những tia máu đỏ, cả người trông tiều tụy và cáu kỉnh.
“Khương Dao, dự án của ông Smith, rốt cuộc cô theo dõi kiểu gì vậy hả?”
Ông ta chất vấn, giọng điệu mang theo sự áp bức không cho phép phản bác.
Tôi bình tĩnh nhìn ông ta.
“Giám đốc Triệu, tôi không hiểu ý ngài.”
“Dự án này bây giờ không phải đang do ngài và Lưu Vỹ phụ trách sao?”
Câu hỏi ngược lại của tôi giống như một gáo dầu, đổ thẳng vào ngọn lửa tức giận sắp bùng phát của ông ta.
“Cô bớt giả ngốc đi!”
“Có phải cô cố tình giấu giếm rất nhiều thông tin quan trọng mà không bàn giao không?”
“Đừng tưởng tôi không biết trong lòng cô đang nghĩ cái gì!”
Ông ta gần như đang gầm thét.
Tôi cười khẩy trong lòng.
Cuối cùng ông ta cũng không diễn nữa rồi.