Khi mở mắt ra lần nữa, tôi nhìn thấy người đàn ông đã ở chỗ tôi suốt ba tháng nhưng chưa bao giờ tháo kính râm và khẩu trang.
Anh đứng chắn trước người tôi.
Giống như một người hùng từ trên trời rơi xuống.
“Lý Tinh Nghi, đừng sợ.”
Trong tay người đàn ông cầm một viên gạch đỏ.
“Trời có sập xuống, anh chống cho em.”
8
Tôi không ngờ đời này mình còn có thể gặp lại Đoạn Tư Hứa.
“Anh rảnh lắm sao?”
Lại chạy đến nơi thế này ở liền ba tháng.
Tôi vừa băng bó vết thương trên tay anh vừa hỏi.
Nhưng rất nhanh tôi đã tự hiểu.
“Anh là đại thiếu gia, đại thiếu gia thiếu gì thời gian. Đương nhiên muốn đi đâu thì đi.”
Lực tay bất giác tăng lên.
Đoạn Tư Hứa kêu đau một tiếng.
“Này, em không thể cho anh sắc mặt dễ nhìn hơn một chút sao? Ít nhất anh cũng là ân nhân cứu mạng của em đấy!
“Vừa rồi anh còn mới giúp em đánh đuổi kẻ xấu định làm hại em!”
Tôi vừa cất hộp thuốc vừa liếc anh.
“Ân nhân cứu mạng? Ân nhân cứu mạng lén quan sát tôi ba tháng sao?
“Nhất thời tôi chẳng phân biệt nổi anh là biến thái hay người tốt nữa…”
“Anh không quan sát em, nhưng lại quan sát được mắt chọn bạn trai của em.
“Đúng là người sau còn tệ hơn người trước.”
Không hiểu vì sao trong lòng tôi bỗng dâng lên sự khó chịu.
“Tệ hơn người trước thì sao? Dù gì cũng tốt hơn anh!”
Không khí lạnh đi vài giây.
Tôi thở dài một hơi.
“Nhưng vẫn cảm ơn anh. Bất kể là hôm nay hay trước kia.”
Sau này tôi mới biết, là một người bạn trai cũ trước đây muốn giúp tôi quảng bá cửa hàng.
Anh ấy đăng cửa hàng của tôi lên mạng, trong một khung hình vô tình quay được mặt tôi.
Cửa hàng nổi tiếng trên mạng chỉ sau một đêm.
Khách du lịch đến check-in càng nhiều, đồng thời cô tôi cũng phát hiện ra tôi.
Không lâu sau khi Đoạn Tư Hứa giúp tôi đuổi hai người đó đi.
Tôi nhận được thư của luật sư do cô tôi gửi tới.
Nội dung đại khái là tôi đã chiếm đoạt toàn bộ di sản của bà nội, trong khi bà ta mới là con gái ruột của bà.
Con gái ruột còn chưa chết, dựa vào đâu di sản lại rơi vào tay đứa cháu gái như tôi?
Cho nên mục đích lần này bà ta khởi kiện ra tòa chính là muốn lấy lại di sản.
Bản thân căn nhà cũ này thật ra chẳng đáng bao nhiêu tiền.
Nhưng vừa khéo gặp lúc khu vực được chính quyền phát triển, cộng thêm việc tôi kinh doanh khá tốt nên ngày càng phát đạt.
Nó cũng trở thành miếng thịt béo trong mắt cô tôi.
Tôi từng chủ động liên lạc với bà ta, muốn hòa giải.
“Cô, cháu có thể cho cô một khoản tiền. Cô cứ đưa ra một mức hợp lý.
“Dù sao cô cũng là cô ruột của cháu, cháu nên cho cô tiền.”
Nhưng cô tôi cười lạnh từ chối.
“Lý Tinh Nghi, mày tưởng tao là con nhóc dễ lừa chắc? Cho tao mấy chục nghìn là muốn đuổi tao đi à? Bây giờ cửa hàng này đáng bao nhiêu tiền, trong lòng mày tự biết!
“Đừng tưởng tao dễ lừa! Nếu đã là nhà của mẹ tao thì chính là nhà của tao. Nếu là nhà của tao thì tao phải lấy lại tất cả, một xu cũng không để cho mày!”
Tôi cũng hết cách.
Đoạn Tư Hứa từng đề nghị giúp tôi giải quyết chuyện này.
Tôi biết, nếu là anh, có lẽ chỉ cần tùy tiện vung tay là mọi chuyện đều có thể giải quyết.
Nhưng tôi không cần.
“Giống như tôi từng nói.
“Đoạn Tư Hứa, quãng thời gian của tôi và anh chẳng qua chỉ là một ảo tưởng đẹp đẽ của tôi, là giả.”
Đoạn Tư Hứa hơi sốt ruột.
Anh đưa tay nắm lấy vai tôi.
“Nếu đã là giả thì biến nó thành thật! Tinh Nghi, sau khi em rời đi anh mới phát hiện, anh thật sự đã động lòng với em!
“Em tin anh đi! Cho chúng ta một cơ hội!”
Tôi lắc đầu.
“Tôi cảm ơn anh, nhưng tôi không thích anh.”
Có lẽ từng có khoảnh khắc rung động.
Nhưng những rung động ấy đã sớm bị những lời chế giễu và sỉ nhục của anh mài mòn sạch sẽ.
“Không ai có thể yêu một người từng làm nhục mình, Đoạn Tư Hứa.”
Đoạn Tư Hứa im lặng.
Trong mắt anh là vẻ tan vỡ mà tôi chưa từng nhìn thấy.
“Không thể bắt đầu lại sao?”
Tôi lắc đầu.
Không thể.
Hạnh phúc giả dối giữa tôi và anh giống như pháo hoa ba từng đốt cho tôi xem khi còn nhỏ.
Chỉ có thể nở rộ trong một khoảnh khắc mà thôi.
…
Điều khiến cô tôi bất ngờ là ngày ra tòa, tôi hoàn toàn không thuê luật sư, cũng không nhờ người “hộ hoa” kia giúp đỡ.
Cô tôi tưởng mình chắc thắng.
Bởi vì theo quy định pháp luật, con cái mới là người thừa kế hàng thứ nhất.
Bất kể là homestay hay quán cà phê đều phải thuộc về bà ta.
Nhưng tôi chỉ bình thản nghe hết phần trình bày của cô tôi, sau đó lấy bằng chứng của mình ra.
Không lâu sau khi vừa trưởng thành, cô tôi bỏ học.
Bà ta không nghe ai khuyên, lấy chồng trên thành phố, cho rằng kết hôn sinh con có thể thay đổi số phận.
Khi bà nội bị thương nặng, cần tiền.
Tôi từng quỳ trước cửa nhà cô, mong bà ta có thể cho bà nội một chút tiền, dù chỉ một chút thôi.
Nhưng cô tôi đá tôi ra:
“Đồ họ hàng nghèo kiết xác đáng ghét! Dẫn theo bà già chết tiệt kia, cút càng xa càng tốt cho tao!”
Bà nội nằm trên giường làm người thực vật suốt sáu năm.
Đừng nói chăm sóc, cô tôi thậm chí chưa từng hỏi thăm lấy một câu.
Bà ta sợ chỉ cần nói thêm một câu, tôi và bà nội sẽ như oan hồn bám lấy bà ta.
Mãi đến năm thứ bảy.