Đột nhiên, cửa phòng bệnh bị người ta đá mạnh một cái.

Phó Hạc Thanh đứng ngoài cửa, cả người tỏa ra sát khí lạnh lẽo.

“Hạc Thanh, anh đến thăm em rồi sao! Em và con đều bình an, mấy hôm trước còn làm siêu âm 4D, anh muốn xem không? Rất giống…”

Chưa dứt lời, Phó Hạc Thanh đã lao tới như tên bắn.

“Ưm!”

Anh ta bóp chặt cổ Ngu Tư Tư, cô y tá gần nhất sợ đến mức làm rơi cả chiếc bánh trên tay xuống đất.

Ánh mắt Phó Hạc Thanh lạnh đến cực điểm.

“Cô còn tâm trạng ăn mừng à? Sao, tưởng không còn Thẩm Lâm Vân thì cô sẽ trở thành Phó phu nhân tương lai sao?”

“Người đâu, đưa cô ta đi.”

“Rầm!” Phó Hạc Thanh hất mạnh, Ngu Tư Tư ngã lăn ra đất, hai bác sĩ giữ chặt hai tay cô ta kéo ra ngoài.

Cô ta sợ đến mức nước mắt giàn giụa.

“Hạc Thanh, rốt cuộc là chuyện gì? Họ muốn làm gì với em?”

“Đau quá, thả em ra, trong bụng em là con của nhà họ Phó, đừng đụng vào em.”

Nghe hai chữ chói tai ấy, cơn giận của Phó Hạc Thanh càng bùng lên dữ dội, nghiến răng ra lệnh.

“Cô Ngu bị dị ứng thuốc gây mê, các người hiểu ý tôi chứ!”

Ngu Tư Tư vừa sợ vừa hoảng, trong lòng dâng lên nỗi kinh hoàng không rõ nguyên do.

“Hạc Thanh, anh nói gì vậy? Em đâu có dị ứng thuốc mê, rốt cuộc các người muốn làm gì?”

Đêm đó, viện điều dưỡng của tập đoàn Phó thị vốn yên tĩnh, tràn ngập tiếng khóc thảm thiết và van xin.

Sáng hôm sau, trong điện thoại của Thẩm Lâm Vân xuất hiện một bản giấy đồng ý phá thai nhân tạo của Ngu Tư Tư.

Khi Phó Hạc Thanh đứng ngoài cửa, cô nhìn ánh mắt lạnh lẽo của anh, trong đáy mắt thoáng hiện lên một tia sợ hãi.

“Phó Hạc Thanh, đứa bé là vô tội, anh không cần phải làm đến mức này.”

“Bây giờ anh… khiến tôi cảm thấy sợ.”

Phó Hạc Thanh lập tức thu lại sự lạnh lẽo trong mắt, theo bản năng nắm lấy tay Thẩm Lâm Vân, giọng mang theo cầu xin.

16

“Lâm Vân, chính cô ta tính kế em, mới khiến em phải làm phẫu thuật triệt sản. Anh làm vậy là vì muốn xả giận thay em. Không chỉ thế, sau đó đứa bé đó cũng không phải con anh, anh không thể để lại một mối họa có thể uy hiếp Phó thị.”

Thẩm Lâm Vân cụp mắt, khẽ cười.

“Phẫu thuật triệt sản ấy, là anh ép tôi làm mà.”

“Hơn nữa, tất cả những gì anh làm, nói cho cùng, chẳng phải cũng chỉ vì anh và Phó thị thôi sao.”

“Từ đứa con đầu tiên, ép tôi triệt sản, đến khi ca phẫu thuật thất bại, rồi lại cưỡng ép để Ngu Tư Tư mang thai trưởng tôn, tất cả đều là vì Phó thị. Phó Hạc Thanh, nếu như anh không sủng ái Ngu Tư Tư, nếu như anh không dung túng cho hơn 900 điều gia quy kia trừng phạt tôi, thì chúng ta đã không đi đến bước đường này.”

“Chẳng phải đều là nhờ anh ban tặng đấy sao?”

Giọng cô rất nhẹ, rất nhẹ, nhưng lại nện thẳng vào tim Phó Hạc Thanh, nghiền nát tất cả những nỗ lực muốn cứu vãn của anh.

Ngón tay anh siết chặt, sợ Thẩm Lâm Vân hất tay ra, trong mắt tràn đầy hối hận.

“Đúng, tất cả đều là lỗi của anh, cho nên Lâm Vân, em có thể tha thứ cho anh một lần được không?”

“Chỉ cần em chịu điều trị, khôi phục sức khỏe, chúng ta sẽ có một đứa con thuộc về riêng hai ta. Sau này, đứa trẻ ấy sẽ là người thừa kế duy nhất của nhà họ Phó.”

“Em cũng sẽ trở thành Phó phu nhân cao quý nhất.”

“Xin em, tha thứ cho anh lần này.”

Phó Hạc Thanh nắm tay Thẩm Lâm Vân áp lên ngực mình, trong đáy mắt mơ hồ ánh lên hơi nước.

Chỉ thấy Thẩm Lâm Vân từng chút một gỡ từng ngón tay anh ra, vẻ mặt lạnh lẽo như băng.

“Nhưng mà, tôi không còn muốn sinh con với anh nữa, cũng không muốn làm Phó phu nhân nữa. Danh xưng đó quá nặng, tôi không mang nổi.”

Hy vọng hoàn toàn sụp đổ.

Phó Hạc Thanh buông thõng hai tay, tuyệt vọng nhìn theo bóng dáng xoay người đi của Thẩm Lâm Vân.

Cho đến khi bác sĩ vào kiểm tra thân thể cô, dặn dò rằng sau nửa tháng điều dưỡng là có thể tiến hành phẫu thuật phục hồi.

Phó Hạc Thanh mới bị bác sĩ khéo léo mời ra khỏi phòng bệnh.

Anh rời khỏi bệnh viện, ngồi trong xe, châm hết điếu thuốc này đến điếu thuốc khác, mặc cho đầu ngón tay ám mùi khói nồng nặc, mặc cho đôi mắt bị khói hun đến ửng đỏ.

Nỗi đau trong lòng, dù thế nào cũng không thể được xoa dịu hay làm tê liệt.

Anh nhớ lại, hai năm trước, khi Phó thị lần đầu gặp khủng hoảng tài chính, đêm đó, anh cũng ngồi trong phòng, rít hết điếu thuốc này đến điếu khác, lòng rối như tơ vò nhưng không dám thể hiện ra ngoài.

Chính Thẩm Lâm Vân, trong màn đêm u tối, đã đẩy cánh cửa khép hờ bước vào.

Chậm rãi ngồi xuống bên cạnh anh.

Cô luôn là người đầu tiên nhận ra khi anh có chuyện.

Phó Hạc Thanh sợ cô ghét mùi thuốc lá, vội vàng hạ tay định dập tắt tàn thuốc đỏ rực, nhưng lại bị Thẩm Lâm Vân ngăn lại.

“Dù em không thích anh hút thuốc, nhưng dáng vẻ anh lúc hút thuốc, đẹp trai chết đi được, em yêu chết mất!”

“Dù anh hút vì chuyện công ty khiến tâm trạng rối bời, nhưng dáng vẻ u sầu đó của anh, định mê chết ai vậy?”

Phó Hạc Thanh vô thức bật cười, đưa tay nhéo nhẹ má cô.

“Tất nhiên là để mê hoặc bà xã đáng yêu của anh rồi.”

“Vậy thì, anh làm được rồi đấy.”

“Thế này nhé, thưởng cho anh một bờ vai chắc nịch để tựa vào, chịu không?”

Phó Hạc Thanh bỗng sững lại, bao năm lăn lộn trên thương trường, có người sợ anh, có người nịnh bợ, có người lợi dụng.

Duy chỉ không có ai thật lòng xót xa cho anh, sẵn lòng trở thành chỗ dựa của anh.

Thế mà Thẩm Lâm Vân lại rạng rỡ cười, vỗ vai mình an ủi anh, như thể đang nói:

“Không sao đâu, Phó Hạc Thanh, anh có thể yếu đuối, có thể bỏ đi lớp ngụy trang, dựa dẫm người khác một chút cũng không sao cả.”

Cảm động trong lòng Phó Hạc Thanh không thể kìm nén nữa, anh cúi xuống hôn Thẩm Lâm Vân.