Mặt Lâm Thính Phong không giữ nổi nữa, hung hăng trừng mắt nhìn ta một cái, lời lẽ sắc bén:
“Cữu cữu của ngươi tới kinh thành, vậy mà ngươi không báo trước cho ta, trong mắt ngươi còn có người phụ thân này hay không!”
Triệu thị giả vờ giả vịt phụ họa:
“Nhã nhi, trước giờ con vẫn luôn hiểu chuyện, sao hôm nay lại hồ đồ như vậy? Cữu cữu con khó khăn lắm mới tới một chuyến, sao con lại biết mà không báo?”
“Ta là kế mẫu, con cố ý giấu giếm cũng là chuyện thường tình. Nhưng phụ thân con đối xử với con thế nào? Những việc con làm hôm nay, rõ ràng là muốn đẩy phụ thân con vào chỗ bất trung bất nghĩa.”
Hai người bọn họ chỉ dăm ba câu đã đẩy ta lên đầu sóng ngọn gió, nào còn chừa lại cho ta nửa phần thể diện.
Trong lòng ta khinh thường, ngoài mặt lại giả vờ hoảng sợ:
“Phụ thân, mẫu thân, thật sự không phải hài nhi cố ý giấu giếm, con cũng mới biết cữu cữu và cữu mẫu vào kinh.”
27
Lâm Thính Phong giả vờ như tất cả chỉ là hiểu lầm, tự nhiên khoác tay Âu Dương Thành:
“Đại cữu ca, nếu có hiểu lầm gì thì về phủ rồi nói, giữa chốn đông người thế này, tránh để người ta chê cười.”
Âu Dương Thành hừ lạnh một tiếng, lại càng cố ý nâng cao giọng, như sợ mọi người không nghe rõ:
“Chê cười?”
“Ngươi còn sợ bị người ta chê cười sao?”
“Những chuyện xấu ngươi làm còn ít à?”
Lâm Thính Phong thấy không kéo được Âu Dương Thành, liền ra sức nháy mắt với ta, ra hiệu ta mau đi ngăn cữu cữu.
Ta giả ngu giả ngơ, coi như không nhìn thấy.
Âu Dương Thành tiếp tục lớn tiếng nói:
“Chư vị tới đây phân xử giúp tại hạ, muội muội ta mất chưa đầy một năm, hai đứa cháu gái còn chưa đủ hai tuổi, hắn đã vội vàng tái giá.” “o’t/ca`y.
“Tân phu nhân vào cửa chưa đủ chín tháng đã sinh con sớm hai tháng, ai biết được hai người bọn họ có phải từ lâu đã nhân lúc muội muội ta b /ệnh nặng mà lén lút tư thông hay không?”
Lâm Thính Phong không thể để Âu Dương Thành nói tiếp:
“Đại cữu ca, ngươi đừng có vu khống!” “ớ-t m!ỳ b-ánh”
“Trời cao chứng giám, ta tự xét lòng mình không hổ thẹn, chưa từng làm điều gì có lỗi với phát thê.”
Mọi người lập tức xì xào bàn tán.
“Nghe nói khi còn sống, Âu Dương phu nhân và Triệu thị là khuê trung mật hữu. Lúc Âu Dương phu nhân bệnh nặng, Triệu thị thường xuyên tới thăm, có khi Lâm thừa tướng và Triệu thị chính là cấu kết từ lúc đó!”
“Nói cũng phải, người ta bảo Lâm thừa tướng cưới ai không cưới, lại cứ cưới đúng khuê trung mật hữu của phát thê đã mất, chuyện kiểu này không bị nghi ngờ mới là lạ!”
Sắc mặt Triệu thị càng lúc càng khó coi, cố gắng nói gì đó để cứu vãn cục diện:
“Đại cữu ca, lời nói cũng không nên khó nghe như vậy!”
Cữu mẫu Hứa thị cười lạnh:
“Khó nghe chỗ nào? Các ngươi dám làm thì còn sợ người ta nói sao?”
Hứa thị cao giọng:
“Chuyện này ai ai cũng biết, con gái đã xuất giá mà qua đời thì nhà mẹ đẻ có quyền đòi lại của hồi môn từ nhà chồng!”
“Nếu các ngươi thật sự không tham ô của hồi môn của tiểu cô ta, vậy thì hãy trả lại nguyên vẹn một nửa số của hồi môn ấy!”
Xung quanh lập tức có người phụ họa:
“Đúng vậy đúng vậy, trả của hồi môn lại đi!”
Lâm Thính Phong mặt đỏ tới mang tai, vì giữ danh tiếng, hắn chỉ có thể cắn răng chặt tay cứu thân.
“Đại cữu ca, phần của hồi môn của Khê tỷ nhi, vốn dĩ ta định qua một thời gian nữa sẽ tự mình mang về Tô Châu, nào ngờ lại bị hiểu lầm là ta tham lam của hồi môn của thê nhi.”
“Cũng được cũng được, chọn ngày không bằng gặp ngày, hôm nay ta sẽ trả lại danh sách của hồi môn.”
Mọi người nhìn nhau, lại bắt đầu cảm thấy mình hiểu lầm nhân phẩm của Lâm thừa tướng, lại bắt đầu xì xầm lời ra tiếng vào:
“Lâm thừa tướng cao phong lượng tiết như vậy, sao có thể tham chút của hồi môn ấy chứ?”
“Chút của hồi môn? Ngươi nói mạnh miệng cũng không sợ cắn phải lưỡi à!”
“Lời này là sao?”
“Năm đó lúc Âu Dương phu nhân gả tới, đó là tám người khiêng kiệu lớn, mười dặm hồng trang, chỉ riêng điền sản và cửa hàng cũng đủ cho ngươi một trăm đời mặc gấm đeo vàng, ăn ngon mặc đẹp rồi.”
“Huống hồ những năm qua, cửa tiệm, trang viên và ruộng đất trong tay Âu Dương phu nhân sinh lời chồng lời, lãi mẹ đẻ lãi con, giá trị số của hồi môn đó không biết đã tăng lên mấy chục lần!”
Mọi người nghe vậy, kinh ngạc đến trợn mắt há mồm.
Biết của hồi môn của Âu Dương phu nhân rất hậu hĩnh, nhưng không ngờ lại hậu hĩnh đến mức này, cũng khó trách Lâm thừa tướng nảy sinh lòng tham.
Dù sao thì, một số bạc lớn như vậy đặt trước mặt, ai mà không động tâm chứ?
28
Lúc này giọng nói của cữu mẫu ta – Hứa thị lại the thé vang lên:
“Ôi chao, Nhã nhi, y phục này của con sao lại không vừa người vậy?”
Ánh mắt mọi người lập tức dồn hết về phía ta.
Ta lộ ra vẻ hoảng hốt, lắp bắp giải thích: “Cữu mẫu, người… người nhìn nhầm rồi.” Ta cùng lúc tỏ vẽ rõ ràng chịu bao ấm ức, vậy mà vẫn cố nén xuống, còn thay kẻ đã khiến mình chịu thiệt mà che giấu chân tướng, bộ dạng ấy càng khiến người ta nhìn mà xót xa.
Hứa thị tiếp tục nói:
“Cữu mẫu con còn chưa đến mức mắt mờ tai lãng, y phục này rõ ràng rộng hơn số đo của o/t’c/ay con.”
Khang Vương vốn không muốn quản sống ch/ế/t của Lâm Ngọc Nhã, nhưng lời của Hứa thị rõ ràng là đang ám chỉ hắn bạc đãi cháu gái bà.
“Cữu mẫu, cơm có thể ăn bừa, nhưng lời không thể nói bừa, Khang Vương phủ lớn như vậy, chẳng lẽ còn thiếu ăn thiếu mặc của nàng ta sao?”
Ngoài mặt Khang Vương không biểu lộ cảm xúc, nhưng lời nói lại vô cùng sắc bén, lộ ra vài phần cảnh cáo.
Dù hắn có thật sự để nàng thiếu ăn thiếu mặc thì đã sao, nếu đã gả cho hắn, dù có ủy khuất lớn đến đâu nàng cũng phải cắn n/át răng mà nuốt xuống.
Huống hồ của hồi môn nàng mang theo đã đủ để nàng mấy đời không lo ăn mặc, còn cần chút bạc nguyệt lệ hắn ban phát hay sao?
Nàng đâu giống Thư nhi (Liễu Nguyệt Thư), không nơi nương tựa, cần hắn che chở.
Huống chi, đ /ộc phụ này trong mắt hắn dạo gần đây lại lòng dạ tàn nhẫn, nhiều lần hãm hại Thư nhi, hắn chưa lột d/a rút m/á/u nàng đã là nhân từ lắm rồi.
Ta vội vàng giải thích, bộ dạng luống cuống như không biết phải làm sao: