Cô nép vào ngực anh, vỗ vỗ lưng anh: “Chúng ta đều đã bỏ lỡ quá nhiều, sau này, chúng ta sẽ không bỏ lỡ nhau nữa.”
Nửa tháng sau, bố cô bình phục và xuất viện.
Ngày xuất viện, cô tự tay chuẩn bị một bàn đồ ăn thịnh soạn, mời Lục Huyền Triệt đến nhà ăn cơm.
Đây là lần đầu tiên, cô chủ động mời anh đến nhà, cũng là lần đầu tiên cô thẳng thắn đối diện với tình cảm của họ trước mặt mọi người.
Ăn xong, bố và dì ngồi ngoài phòng khách nói chuyện, cô kéo Lục Huyền Triệt ra ngoài ban công.
Mặt trời lặn về Tây, ánh nắng vàng rực rỡ hắt lên người họ. Bầu trời phương xa được nhuộm thành màu đỏ cam nhàn nhạt, đẹp vô cùng.
Lâm Tuyết Đường lấy ra bức thư và chiếc điện thoại đã trễ hẹn suốt mười ba năm: “Lục Huyền Triệt, thư và tin nhắn của anh, em đều nhận được rồi. Rất muộn, muộn mất mười ba năm, nhưng em vẫn đọc được.”
“Mười ba năm nay, em rất nuối tiếc, cũng rất hối hận. Hối hận năm đó không có can đảm nói cho anh sự thật, hối hận năm đó dễ dàng từ bỏ lời hứa của chúng ta, hối hận năm đó đã không đồng hành bên anh, cùng anh vượt qua những tháng ngày khó khăn nhất.”
“Em từng nghĩ rằng, giữa chúng ta sẽ chẳng còn bất kỳ cơ hội nào nữa.”
“Lục Huyền Triệt, em không muốn bỏ lỡ thêm nữa, cũng không muốn anh phải đợi thêm nữa. Em muốn làm lại từ đầu với anh, muốn cùng anh hoàn thành lời ước hẹn năm xưa của chúng ta.”
Lục Huyền Triệt nhẹ nhàng nắm lấy tay cô, ngón tay mân mê vết sẹo lồi trên cổ tay cô: “Anh đợi ngày này, đợi mười ba năm rồi, tròn mười ba năm.”
Họ không có những lời tỏ tình oanh liệt rầm rộ, không có những nghi thức hoành tráng, giống hệt như thời cấp ba vậy. Chỉ một ánh mắt, một lời hứa hẹn, là đã khẳng định được nhau.
Không cần quá nhiều lời lẽ, nhưng vẫn hơn hẳn thiên ngôn vạn ngữ.
Sự dịu dàng và trân trọng dưới đáy mắt họ, chính là lời tỏ tình chân thành nhất.
Nửa năm sau, Lâm Tuyết Đường vẫn tiếp tục làm công việc vlogger nhiếp ảnh du lịch mà cô yêu thích, chỉ là bên cạnh đã có thêm một người đồng hành.
Lục Huyền Triệt sẽ tranh thủ ngày nghỉ phép, cùng cô đi chụp ảnh ở khắp nơi.
Trong ống kính, không chỉ có những khung cảnh tuyệt đẹp mà còn có bóng dáng của họ.
Mỗi bức ảnh đều ghi lại sự dịu dàng và niềm hạnh phúc của cả hai.
Họ đã cùng nhau trở về ngôi trường cấp ba cũ, vào lớp học năm xưa, ngồi lại vị trí bàn trên bàn dưới của ngày trước.
Ánh nắng xuyên qua tán lá ngô đồng, rải xuống người họ những vệt sáng lấp lánh.
Y hệt như mùa hè mười ba năm về trước, tiếng ve râm ran, nắng đẹp chan hòa.
Họ vẫn là họ của năm tháng đó, nhưng lại không còn là họ của quá khứ.
Lâm Tuyết Đường tựa đầu lên vai Lục Huyền Triệt, nhìn cây ngô đồng ngoài cửa sổ, khóe miệng nở một nụ cười rạng rỡ và dịu dàng: “Bác sĩ Lục, sau này xin hãy chỉ giáo nhiều hơn.”
Lục Huyền Triệt nắm chặt tay cô, quay đầu in một nụ hôn lên trán cô, giọng điệu đong đầy ôn nhu và sủng nịnh: “Blogger Lâm, quãng đời còn lại xin được bao dung nhiều hơn.”
Cơn gió nhẹ thổi qua, mang theo hương thơm ngát của lá ngô đồng, cũng mang theo sự dịu dàng và viên mãn đã đến muộn mười ba năm giữa họ.
Những lỡ làng, tiếc nuối và đau khổ đều đã trở thành quá khứ.
Những ngày tháng sau này, họ sẽ trân trọng nhau, yêu thương nhau thật tốt, không bao giờ chia xa, cũng không bao giờ bỏ lỡ nhau thêm một lần nào nữa.
【HOÀN】