11

Vừa tới kinh thành, Lục Thiếu Dụ liền muốn tặng ta một tòa tửu lâu.

Ta vội xua tay từ chối, đầu lắc như trống bỏi:
“Không được, không được! Ngươi tuy là chỗ dựa của ta nơi kinh thành, nhưng chỉ khi ta gặp nguy mới nhờ cậy ngươi, còn những thứ khác, ta muốn dựa vào chính mình.”

“Ngươi vốn là ân nhân cứu mạng của ta, những gì ta cho nàng là điều nàng xứng đáng được nhận.”

“Ngọc bội của ngươi khi trước đã đủ để đền đáp ân tình ấy rồi.”

Hắn còn chưa biết ta chưa từng đem ngọc bội đi bán — mà ta cũng không định nói ra.

Số bạc tích góp bấy lâu của ta, ở chốn kinh kỳ đến một gian cửa hàng cũng chẳng thuê nổi. Ta đành đeo một giỏ tre, đi bán cá chiên, cá muối, sau lại dựng sạp bán canh cá.

Cứ như vậy, mãi đến hai năm sau, ta mới có được một tiệm ăn nho nhỏ.
Tuy tiệm nhỏ, nhưng lại khiến ta gần hơn một bước đến mộng mở tửu lâu, trong lòng vui mừng khôn xiết.

Hôm tiệm khai trương, Lục Thiếu Dụ thân chinh đến giúp. Đường đường là một vị hầu gia, lại bôn ba bận rộn chẳng ngơi tay. Đến lúc đóng cửa, ta mới phát hiện mu bàn tay trái của chàng đã bị phỏng đến rộp da từ bao giờ.

Ta vội lấy hòm thuốc, định bôi thuốc cho chàng, lại bị chàng nắm chặt tay, khẽ hỏi:
“A Ngư, đến giờ nàng vẫn không chịu đáp ứng ta ư?”

Từ khi ta đặt chân tới kinh thành, Lục Thiếu Dụ gần như hễ có thời gian liền đến tìm ta.
Tình ý của chàng dành cho ta cũng dần dần không còn giấu diếm, nửa năm trước, thậm chí còn chính miệng cầu hôn.

“Không phải ta nhất thời nông nổi. Từ lần ta bị ám sát, được nàng cứu về, những ngày tháng bên nhau sau đó, lòng ta đã sớm rung động.”

“Chỉ tiếc khi ấy ta mang trọng trách trong mình, thân lại lâm nguy, còn nàng đã có hôn ước. Ta bất đắc dĩ, đành âm thầm rời đi.”

“Sau này quay lại tìm nàng, biết nàng bị vị hôn phu phụ bạc, ta không giấu gì nàng, trong lúc đau lòng thay nàng, ta cũng có chút vui mừng. Bởi vì, ta rốt cuộc đã có thể đường hoàng nói lời thích nàng.”

“Chúng ta bên nhau lâu như vậy, ta biết rõ nàng cũng có lòng với ta. Nếu hai bên đều hữu tình, vì sao không sớm cùng nhau một lòng?”

Ta từ chối:
“Chắc là ngươi đã lầm rồi. Ta đối tốt với ngươi, chỉ vì coi ngươi là bằng hữu, không phải là người ta đem lòng mến mộ.”

Hôm ấy, chàng uống rất nhiều rượu, giãi bày hết tình ý chất chứa bấy lâu.
Lời từ chối của ta khiến chàng thương tâm suốt một thời gian.

Nhưng sau đó, chàng vẫn đối tốt với ta như cũ, chưa từng nhắc lại chuyện cầu hôn.

Chỉ là chẳng hiểu vì cớ gì, hôm nay chàng lại một lần nữa nhắc đến.

12

Lòng ta lúc này, như rặng trúc non gặp gió, lay động chẳng yên.

Ta thừa nhận, bản thân đã sớm động lòng với Lục Thiếu Dụ.
Nhưng thân phận của chàng lại khiến ta không khỏi lo lắng về tương lai phía trước.

Thành thân, từ xưa đã trọng “môn đăng hộ đối”, mà giữa ta và chàng, cách biệt một trời một vực.

Đó cũng là lý do năm xưa ta từ chối chàng.

Ta là người thẳng thắn nhưng cũng dè dặt. Ta có thể dũng cảm tiến về phía trước, cũng sẽ sợ hãi bị tổn thương thêm lần nữa.

Một người như Lưu Trường An còn cho rằng cưới hai thê tử là chuyện chẳng có gì to tát, huống chi là một An Ninh Hầu tôn quý?

Kinh thành phú quý, nhà nào chẳng vợ lớn thiếp nhỏ, nội viện tranh giành, có người vì thế mà bỏ mạng.

Đó không phải cuộc sống ta mong muốn.

Ta vốn định tiếp tục từ chối, nhưng khi thấy vết thương trên tay Lục Thiếu Dụ, lại chẳng thốt nên lời.

Sự trầm mặc của ta khiến lòng chàng rơi xuống tận đáy vực, chàng buông tay ta ra, quay người bỏ đi.

Ngay cả để ta bôi thuốc cũng không nguyện.

Ta ngỡ chàng sẽ không tới tìm ta nữa, ít nhất là một thời gian ngắn.

Thế nhưng, ngày hôm sau, chàng lại tới.

Vừa bước vào cửa, liền đưa cho ta một túi bánh nóng hôi hổi của hiệu Phùng Ký:
“Nhanh ăn lúc còn nóng.”

“Ngươi…” Ta định hỏi vì sao chàng vẫn chịu đến tìm ta.

Nhưng lời còn chưa dứt, đã bị chàng ngắt lời:
“Cô nương tốt đâu dễ theo đuổi, ta dốc thêm chút tâm sức, cũng là lẽ thường.”

Lời ấy khiến lòng ta vừa áy náy, lại vừa ấm áp. Ta cố ý đem món ăn mới nhất mình vừa thử nghiệm bưng ra mời chàng nếm thử.

Đêm qua ta trằn trọc không ngủ, trong đầu cứ vương vấn những chuyện suốt hai năm qua.

Lúc ta còn đeo giỏ tre đi bán hàng rong, chàng đã đến giúp ta rồi.

Chàng chẳng thấy mất mặt, giành lấy giỏ từ tay ta, rao to với người qua đường:
“Cá nhỏ chiên giòn vàng ươm đây, có thể nếm thử miễn phí! Nếu thấy ngon, mang chút về dùng với trà, với rượu.”

Có lúc người qua đường chịu nếm thử, có người nhìn y phục sang quý của chàng, cười nói:
“Ngươi là kẻ lừa đảo đấy à?”

Ta vội vàng nhận lại giỏ, cúi đầu mà cười không ngớt.

Về sau, chàng lại tới giúp, liền thay sang áo vải thô, tóc búi gọn bằng trâm gỗ.

Khi ta đã có quầy hàng, công vụ của chàng bận rộn hơn trước, nhưng hễ có thời gian, vẫn tới phụ giúp, gọi khách, mời người.

Tính tình của ta, tâm tư của ta, sở thích của ta — chàng đều tường tận.

Hai năm qua, niềm vui chàng đem đến cho ta, chưa từng có ai khác sánh được.

Ta phải thừa nhận, chàng đã đem toàn bộ chân tâm trao trọn cho ta.

Dẫu thân phận cao quý, chàng vẫn vì ta mà cúi mình dỗ dành, lặng lẽ chờ mong ta có thể đáp lại một mối chân tình.

Ta nghĩ… có lẽ đã đến lúc ta nên dũng cảm bước về phía chàng một bước rồi.

Trầm ngâm thật lâu, ta cắn một miếng bánh bao, khóe môi khẽ cong lên, cuối cùng cũng gom đủ dũng khí cất lời:
“Vậy… sau này, đổi lại để ta vì chàng mà cố gắng, được không?”

Ánh mắt Lục Thiếu Dụ chợt sáng như sao trời, chàng đáp:
“Nàng nói sai rồi, lẽ ra phải là: cùng nhau cố gắng, tương trợ lẫn nhau mới đúng.”

“Trầm Ngư, mạng ta là nàng cứu, lòng ta cũng đã trao cho nàng, đời này… ta là của nàng.”

Hôn sự của chúng ta, khiến Thái hậu mừng đến chẳng khép được miệng.

Lục Thiếu Dụ từng kể, năm xưa Thái hậu có một mối tình khắc cốt ghi tâm, suýt chút nữa đã đến ngày kết thành phu thê.
Chỉ tiếc, gia tộc vì lợi ích mà đưa bà vào cung, người bà yêu cũng vì nghe theo cha mẹ mà cưới người khác.