Hắn dẫn đầu xông vào tẩm cung Hoàng đế.

Cửa điện bị đá tung.

Trên long sàng, chăn gấm nhô cao, một thân ảnh nằm im.

Trong mắt hắn lóe lên sát ý, mạnh tay giật tung chăn —

Người nằm trên long sàng không phải Hoàng đế bệnh trọng, mà là huynh trưởng ta — Mộ Vân Đình!

Mộ Vân Đình mở mắt, tinh quang rực rỡ.

“Tiêu Huyền Cảnh! Ngươi cuối cùng cũng đến!”

Hắn cười lạnh, chủy thủ ánh lên hàn quang, kề sát yết hầu Thái tử.

“Ngươi?!” Tiêu Huyền Cảnh kinh hãi, đồng tử co rút.

Hắn không thể ngờ nơi này lại có Mộ Vân Đình.

“Thánh thượng sớm biết dã tâm của ngươi. Hôm nay, chính là ngày ngươi tự chui đầu vào lưới!”

Lời vừa dứt, kèn lệnh nổi lên bốn phía.

Quân Mộ gia từ tứ phía tràn vào, bao vây cấm quân.

“Giết!”

Tiếng hô vang dậy.

Cấm quân tức thì rối loạn.

Số ít lại bị mai phục bất ngờ, khí thế tan tác, chẳng mấy chốc vỡ trận.

“Ngươi dám phản cô?!” Tiêu Huyền Cảnh gầm lên.

“Phản?”

“Mộ gia trung liệt bao đời, phản ai?”

“Kẻ mưu nghịch, là ngươi — kẻ toan thí phụ đoạt vị!”

Chủy thủ của huynh trưởng càng siết sát.

Đúng lúc ấy, cửa hông tẩm cung mở ra.

Hoàng đế trong tay ta dìu đỡ, chậm rãi bước vào.

Sắc mặt ngài tuy nhợt nhạt, nhưng ánh mắt vẫn sáng như điện.

“Hoàng nhi… ngươi khiến trẫm thất vọng.”

Giọng người già nua mà uy nghi.

Tiêu Huyền Cảnh thấy phụ hoàng, toàn thân cứng đờ.

Hắn hiểu — đại thế đã mất.

“Phụ hoàng! Nhi thần không sai!”

“Nhi thần chỉ muốn Đại Chu hưng thịnh! Vì giang sơn xã tắc!”

Hắn điên cuồng biện giải.

“Câm miệng!”

Hoàng đế ho khan, quát lớn.

“Ngươi kết đảng mưu tư, hại trung lương. Ngươi cho rằng trẫm không hay biết? Ngươi cho rằng trẫm hồ đồ?!”

Sắc mặt hắn trắng bệch.

Mọi lớp ngụy trang đều bị bóc trần.

Hắn đột nhiên ngửa mặt cười cuồng loạn.

“Ha ha ha… nếu đã vậy… thì cùng chết!”

Hắn giật khỏi khống chế, rút trường kiếm bên hông, điên cuồng lao về phía Hoàng đế!

“Cẩn thận!”

Mộ Vân Đình biến sắc, lao tới chắn trước long nhan, đỡ lấy nhát kiếm ấy.

Thế kiếm của Tiêu Huyền Cảnh quá nhanh, tuy tránh được yếu huyệt, nhưng cánh tay huynh trưởng vẫn bị lưỡi kiếm rạch một đường, máu thấm đỏ tay áo.

Ta lập tức đẩy Hoàng đế ra phía sau, tự mình tiến lên.

“Tiêu Huyền Cảnh! Dừng tay!” ta quát lớn.

Hắn nhìn thấy ta, trong mắt thoáng qua kinh ngạc, rồi lập tức bị điên cuồng thay thế.

“Mộ Thanh Nguyệt! Độc phụ! Hóa ra ngươi cũng nhúng tay vào! Ngươi lừa ta! Ngươi lừa ta!”

Hắn gầm lên, trường kiếm lại đâm thẳng về phía ta.

Ta cười lạnh, xoay người tránh khỏi.

Ngay khoảnh khắc ấy, Mộ Vân Đình từ phía sau ôm ghì lấy hắn, siết chặt không cho cử động.

“Nghịch tử! Hôm nay ta thay hoàng thượng, thay Đại Chu, trừ bỏ ngươi — kẻ họa loạn!”

Trong mắt huynh trưởng chỉ còn quyết tuyệt.

Tiêu Huyền Cảnh điên cuồng giãy giụa.

“Ngươi dám?!”

Mộ Vân Đình không chút do dự, đoạt lấy trường kiếm trong tay hắn, xoay ngược một vòng —

Kiếm quang sáng lạnh xé toạc màn đêm, đâm thẳng vào tim hắn.

“Phụt!”

Thân thể Tiêu Huyền Cảnh chấn động, đồng tử mở lớn, máu tươi trào khỏi môi.

Hắn cúi nhìn thanh bội kiếm từng tượng trưng cho quyền thế của mình, nay xuyên thủng lồng ngực.

Hắn ngẩng đầu nhìn ta, ánh mắt đầy không cam và khó tin.

Môi mấp máy, chỉ còn âm thanh khàn khàn.

Rồi thân thể hắn mềm nhũn, ngã xuống, mắt trừng trừng chết không nhắm.

Đại Chu Thái tử Tiêu Huyền Cảnh — vong!

Hoàng đế nhìn thi thể con trai, khẽ thở dài.

“Trẫm… mệt rồi…”

Người chậm rãi nói:

“Trẫm quyết định thoái vị, truyền ngôi cho…”

Ta bước lên đỡ người.

“Phụ hoàng, người xuân thu còn thịnh, vẫn nên chấp chưởng thiên hạ.”

Lời nói ôn hòa, ánh mắt kiên định.

Hoàng đế nhìn ta, rồi nhìn Mộ Vân Đình.

“Thôi… trẫm đã già. Thiên hạ này, nên giao cho lớp trẻ.”

Người quay về phía quần thần và Mộ gia quân, giọng uy nghi vang dội:

“Trẫm quyết thoái vị! Truyền ngôi cho Hoàng thái tôn — Tiêu Mộ Bạch!”

Trong điện kinh động.

Hoàng thái tôn — mới hai tuổi!

Song không ai dám phản đối.

Mộ gia quân tay nắm trọng binh, cung thành bị vây chặt như tường đồng.

Hoàng đế thân hạ chiếu chỉ, ai dám trái?

“Hoàng hậu — đánh nhập lãnh cung, vĩnh viễn không được ra!”

Hoàng hậu nghe lệnh, thân mình mềm nhũn, bị lôi đi.

Chỉ một đêm, cục diện Đại Chu đổi thay.

Ta — Mộ Thanh Nguyệt — từ Thái tử phi thành Nhiếp chính Hoàng thái hậu.

Lân nhi của ta — Tiêu Mộ Bạch — hai tuổi đăng cơ, trở thành vị hoàng đế trẻ nhất Đại Chu.

Ta buông rèm nghe chính, nắm đại quyền trong tay.

Kẻ từng hại ta, nhục ta — đều nhận báo ứng.

Lục Ngạc hóa thành nắm đất vàng.

Tiêu Huyền Cảnh chết nơi loạn đao, mộng đế vương tan như bọt nước.

Ngày Mộ Bạch đăng cơ.

Ta khoác phượng bào lộng lẫy, đầu đội cửu long cửu phượng quan, ngồi sau rèm châu.

Nhìn con ta mặc long bào, ngồi trên long ỷ, nhận bách quan triều bái.

Gương mặt non nớt mà ẩn uy nghi thiên phú.

Mộ Linh ngoan ngoãn ngồi bên ta, đôi mắt sáng trong tò mò nhìn điện lớn.

Phụ thân Mộ Liệt được phong Hộ quốc công.

Huynh trưởng Mộ Vân Đình nắm binh quyền, làm Đại tướng quân.

Mộ gia quyền khuynh triều dã, đạt đến đỉnh cao chưa từng có.

Ta nắm mạch sinh tử của Đại Chu, dưỡng dục hoàng đế tương lai.

Thiên hạ thái bình, bách tính an cư lạc nghiệp.

Ta — Hoàng thái hậu Đại Chu —

cũng là nữ nhân quyền thế nhất thiên hạ.

【Toàn văn hoàn】