Ta quay sang nhìn Tiêu Vân Chu. Hắn ngồi trên xe lăn, đối mặt với lời cáo buộc của Tiêu Cảnh Hanh không hề hoảng loạn, trái lại còn cười khẽ. “Đại ca, huynh đã biết binh phù trong tay ta, vậy huynh lấy gì để khẳng định, kẻ bị bao vây đêm nay sẽ là ta?”
Tiêu Cảnh Hanh sững sờ. “Ngươi có ý gì?”
Tiêu Vân Chu không trả lời, mà chậm rãi đưa tay vào ống tay áo. Giây tiếp theo, hắn tùy tiện ném một vật xuống mặt gạch lạnh lẽo của đại điện. “Keng ——” Tiếng kim loại va chạm vang lên thanh thoát. Vật đó lăn hai vòng, dừng lại trước gối Tiêu Cảnh Hanh.
Không phải nửa mảnh binh phù. Mà là một chiếc ấn hình đầu hổ bằng vàng ròng, tỏa ra ánh kim chói mắt. Vàng ròng đúc thành, mắt hổ trợn tròn.
Tiêu Cảnh Hanh nhìn chằm chằm chiếc ấn, đồng tử co rụt dữ dội, như nhìn thấy một con quái vật khủng khiếp. “Ngươi… điều này không thể nào…”
Tiêu Vân Chu cười nhẹ. Tiếng cười trong đại điện tĩnh lặng như tiếng chuông gọi hồn. “Đại ca, huynh cầm một mảnh binh phù giả mà đã dám tới bức cung.”
Đúng lúc này, ngoài đại điện vang lên tiếng ma sát của giáp nặng đồng loạt. Tiếng động như sấm rền, từ bốn phương tám hướng ép tới, bao vây chặt chẽ điện Kim Loan.
Tiêu Vân Chu chậm rãi đứng dậy từ chiếc xe lăn. Đúng vậy, hắn đứng lên rồi. Hắn nhìn xuống vị Thái tử đang kinh hãi tột độ và vị Hoàng đế sắc mặt biến đổi trên ngai vàng.
“Xin lỗi, Phụ hoàng, Đại ca. Ba vạn thiết kỵ của đại doanh Tây Sơn, hiện đang ở ngoài điện.”
13
Hắn đứng lên. Giữa điện Kim Loan huy hoàng, giữa thời khắc sinh tử nghẹt thở, một hoàng tử tàn phế ngồi xe lăn suốt năm năm, nay đứng thẳng dậy.
Tiêu Cảnh Hanh nhìn chằm chằm hai chân Tiêu Vân Chu, như nhìn thấy ma giữa ban ngày. Hắn phát ra tiếng kêu không chút tôn nghiêm, hai chân nhũn ra, ngã ngồi xuống gạch lạnh.
“Ngươi… chân của ngươi!” Tiêu Cảnh Hanh chỉ vào Tiêu Vân Chu, ngón tay run như lá thu, “Không thể nào! Viện phán Thái y viện nói rõ xương chân ngươi đã nát vụn, đời này không bao giờ đứng lên được!”
Tiêu Vân Chu không thèm để ý hắn. Hắn thong thả vuốt phẳng nếp nhăn trên mãng bào đen, như thể vừa làm một việc nhỏ nhặt. “Đại ca, viện phán Thái y viện vốn là người của Phụ hoàng.” Tiêu Vân Chu ngước mắt, ánh nhìn sâu thẳm vượt qua Tiêu Cảnh Hanh, đâm thẳng vào người đàn ông mặt lạnh như tiền trên ngai vàng. “Phải không, Phụ hoàng?”
Hoàng bá bá ngồi trên ngai cao, gương mặt ẩn trong bóng tối. Người không phản bác, chỉ lặng lẽ nhìn Tiêu Vân Chu. Đó là ánh mắt của một con mãnh thú đang đánh giá một con mãnh thú khác sắp thách thức địa vị của mình.
“Hóa ra là vậy.” Hoàng bá bá cuối cùng cũng mở lời, giọng nói bình tĩnh đến lạ thường, “Vân Chu, ngươi lừa được tất cả mọi người, thậm chí lừa được cả trẫm. Ngươi nhẫn nhịn năm năm, giả điên giả ngốc, chỉ để chờ đợi khoảnh khắc này?”
Tiêu Vân Chu cười lạnh. “Nhi thần nếu không nhẫn nhịn, khoảnh khắc ngã ngựa năm năm trước đã là một xác chết rồi.”
Hắn chậm rãi bước đi. Một bước. Hai bước. Bước chân vững chãi, tiếng vang dứt khoát. Hắn đi đến bên cạnh ta, thân hình cao lớn chắn trước mặt ta, bảo vệ ta trong bóng râm của hắn.
“Phụ hoàng, Người luôn tưởng rằng mình nắm chắc đại cục.” Giọng Tiêu Vân Chu vang vọng trong điện. “Người dùng một mảnh binh phù giả thử lòng Đại ca, lại giao binh phù huyền thiết thật cho Tri Vi, muốn nàng làm lưỡi dao, cùng Đại ca đồng quy vu tận. Đợi họ lưỡng bại câu thương, Người có thể danh chính ngôn thuận loại bỏ Thái tử không đủ năng lực, sẵn tiện thu hồi binh quyền.”
Tiêu Cảnh Hanh nghe đến đây như bị giáng một đòn mạnh vào đầu. Hắn đột ngột quay sang nhìn Hoàng bá bá, môi run rẩy. “Phụ hoàng… lời hắn nói là thật? Người… Người từ đầu đến cuối đều tính kế nhi thần?”
Hoàng bá bá lạnh lùng liếc Thái tử một cái. “Đồ ngu.”