Như vậy, chuyện Trần Nhu Nhu biết trước Lương Nhận sẽ sống lại cũng có thể giải thích được.
Cô ta muốn tôi và Giản Minh Viễn bỏ trốn, sau đó để Lương Nhận điều tra và xác nhận ảnh cùng video là thật.
Cho dù đã xem camera giám sát, anh cũng chỉ cho rằng tôi bỏ chạy vì chột dạ.
Sự căm hận anh dành cho tôi sẽ chỉ càng lớn hơn.
“Tô Tô!”
Đúng lúc tôi đang suy nghĩ bước tiếp theo phải làm thế nào, Giản Minh Viễn bỗng xuất hiện phía sau, nắm chặt bàn tay tôi.
“Đừng nói gì cả. Chúng ta đi trước.”
Tôi vừa định mở miệng, một giọng nói âm trầm đã chen vào.
“Các người định đi đâu?”
Nhìn thấy Lương Nhận, Giản Minh Viễn khinh thường cười lạnh.
“Đương nhiên là rời khỏi đây. Tô Tô yêu tôi, chỉ có tôi mới có thể mang lại hạnh phúc cho cô ấy.”
“Anh Lương!”
Nhìn thấy tay tôi và Giản Minh Viễn đang nắm lấy nhau, Trần Nhu Nhu kinh ngạc kêu lên.
“Tô Tô, cậu… cậu định bỏ trốn cùng Minh Viễn sao?”
Tôi cười lạnh, hất tay Giản Minh Viễn ra.
“Trần Nhu Nhu, tôi muốn làm gì, chẳng phải trong lòng cô hiểu rõ nhất sao?”
“Cậu lại muốn vu oan cho tôi… Tô Tô, tại sao cậu…”
Tôi không muốn nói nhảm với cô ta, trực tiếp phát đoạn ghi âm vừa rồi.
Sắc mặt Trần Nhu Nhu và Giản Minh Viễn lập tức xanh mét.
Cô ta cao giọng, chói tai hét lên:
“Cậu làm giả! Đoạn ghi âm này là giả!”
“Hệ thống gì chứ? Tôi căn bản không biết!”
Giản Minh Viễn thở dài.
“Tô Tô, anh biết em sợ anh Lương trả thù. Em yên tâm, anh sẽ bảo vệ em, anh…”
Tôi ngắt lời anh ta, chăm chú nhìn Lương Nhận.
“Anh đã xem camera giám sát rồi. Nếu anh không tin đoạn ghi âm này, có thể khám người Trần Nhu Nhu. Thuốc vẫn còn ở trên người cô ta.”
Nghe vậy, trợ lý lập tức bảo vệ sĩ khống chế Trần Nhu Nhu. Quả nhiên, bọn họ tìm được chiếc lọ kia.
Sắc mặt Trần Nhu Nhu lập tức trắng bệch.
“Anh Lương, loại thuốc này đúng như lời phu nhân nói.”
“Nếu anh vẫn không tin em, vậy em không còn gì để nói.”
Tôi đỏ mắt nhìn thẳng vào Lương Nhận.
Giọng nói không ngừng run rẩy.
“Em cũng không cần tài sản thừa kế nữa. Em trong sạch đến với anh, cũng sẽ trong sạch ly hôn với anh. Em chưa từng làm chuyện gì có lỗi với anh. Anh không thể bóp chết em!”
“Anh tin em.”
Ba chữ đơn giản ấy khiến dây thần kinh căng chặt của tôi cuối cùng cũng được thả lỏng.
Cả người tôi mất hết sức lực, phải vịn vào tường, giống như vừa được vớt từ dưới nước lên.
Trần Nhu Nhu và Giản Minh Viễn hoàn toàn tuyệt vọng.
Bọn họ còn muốn giải thích, nhưng Lương Nhận không cho cơ hội.
“Ném vào núi đi.”
Giản Minh Viễn sợ đến mức mặt trắng bệch, lăn lê bò tới quỳ trước mặt Lương Nhận.
“Anh Lương, tất cả đều do Trần Nhu Nhu sai khiến tôi. Chính cô ta bảo tôi vu oan cho Thẩm Tô. Chuyện này không liên quan đến tôi!”
Trần Nhu Nhu hét lên, giằng xé anh ta.
“Anh câm miệng! Tôi không làm!”
Trước tính mạng của mình, Giản Minh Viễn lựa chọn từ bỏ tình yêu.
Anh ta kể lại đầu đuôi tất cả mọi chuyện, không bỏ sót điều gì.
“Anh Lương, xin anh tha cho tôi! Xin anh tha cho tôi!”
Thấy Lương Nhận không chịu thay đổi ý định, anh ta lại quỳ trước mặt tôi, liên tục dập đầu.
“Tô Tô, nể tình ba tháng qua tôi vẫn luôn ở bên cạnh em, em cầu xin anh Lương tha cho tôi đi. Tôi biết sai rồi, sau này tôi không dám nữa.”
Nhìn máu trên trán anh ta, tôi không hề lay động.
Nếu kế hoạch của bọn họ thành công, người chết ngày hôm nay sẽ là tôi.
Giản Minh Viễn gào thét khi bị vệ sĩ kéo đi.
Trần Nhu Nhu nước mắt đầy mặt.
Cô ta vẫn còn định dùng tình cảm để lay động tôi.
“Tô Tô, chúng ta đã làm bạn nhiều năm như vậy, cậu thật sự nỡ nhìn tôi…”
Tôi ngắt lời cô ta.
“Đúng vậy, chúng ta đã làm bạn nhiều năm như thế, sao cô có thể đối xử với tôi như vậy?”
“Tôi mua túi cho cô, chuyển tiền cho cô, sắp xếp công việc tốt cho cô và người nhà cô. Cô còn điều gì không hài lòng?”
“Tôi đã đối xử với cô tốt như vậy, tại sao cô lại muốn tôi chết?”
Môi cô ta run rẩy, không nói được lời nào.
Tôi cũng không muốn tiếp tục dây dưa với cô ta, bảo vệ sĩ đưa cô ta đi.
Lương Nhận không lập tức giết chết bọn họ.
Anh thu hồi tất cả những thứ từng cho bọn họ, sau đó đưa bọn họ đến một ngọn núi đầy thú dữ.
Có thể sống sót hay không hoàn toàn dựa vào chính bọn họ.
Sau khi trải qua nhiều chuyện như vậy, tôi cũng hiểu được một đạo lý.
Tôi không nên sống dựa vào người khác.
Nếu tôi là một người mạnh mẽ, tôi đã không bị Giản Minh Viễn và Trần Nhu Nhu tính kế đến mức này.
Vì vậy, tôi trả lại khối tài sản thừa kế hàng chục tỷ cho Lương Nhận.
Sau đó, tôi dùng tiền bán trang sức để đi học quản lý tài chính và tự thành lập một công ty.
Khi gặp lại Giản Minh Viễn và Trần Nhu Nhu, bọn họ đã gầy đến mức không còn hình người.
Giản Minh Viễn mắc bệnh dại, cả người run lên như sàng.
“Tô Tô, trong ba tháng ở bên em, thật ra có rất nhiều khoảnh khắc tôi thật sự đau lòng vì em.”
“Em yếu đuối như một đóa hoa pha lê. Tôi từng nghĩ, nếu giữa chừng tôi hối hận, nói cho em biết toàn bộ sự thật, liệu em có thật sự yêu tôi không?”
“Không.”
Vị trí của Lương Nhận trong lòng tôi quá quan trọng.
Đối với Giản Minh Viễn, nhiều nhất tôi chỉ tạm thời dựa dẫm vào anh ta.