Vừa đứng dậy, ta lại phun ra một ngụm máu.
Sát khí vốn đã khó khống chế, hiện giờ càng điên cuồng tàn phá trong cơ thể ta, khiến ta thương càng thêm thương.
Không biết muội muội tỉnh từ khi nào, nàng kéo nhẹ ngón tay ta.
“Tỷ tỷ… tỷ đi đi.”
Ta lập tức cao giọng cắt ngang nàng:
“Muội nói bậy gì đó?!”
“Sau khi ta chết, muội đã chịu bao nhiêu khổ. Sao ta có thể lại bỏ muội thêm một lần, để muội một mình đối mặt với đám súc sinh kia?”
Muội muội cười cười, đặt cây trâm lên cổ mình.
Nàng lại nói một lần nữa:
“Đi.”
Ta cắn chặt răng, nước mắt đảo quanh trong hốc mắt.
Chẳng lẽ ta đã đi đến bước này, vẫn không thể bảo vệ muội muội của mình sao?
Tư binh càng lúc càng áp sát, cổ muội muội đã bị rạch một đường.
“Tỷ tỷ, thương thế của tỷ rất nặng. Mang theo muội, tỷ không thoát được đâu. Hãy để muội ở lại.”
“Chỉ cần tỷ còn sống, bọn họ sẽ không dám động vào muội.”
“Muội chờ tỷ đến đón muội.”
Chương 9
Sau biến cố, Lục Thừa Dự không bị phế truất.
Hắn tìm thợ giỏi dùng tinh thiết đúc một bàn tay phải, thậm chí còn dùng tốt hơn bàn tay thật.
Ngày hôm sau, muội muội được nghênh vào Đông Cung.
Trở thành Thái tử phi.
Còn Triệu Liên Chi thì bị trả hàng.
Lục Thừa Dự đích thân nói:
“Khi đưa Triệu Liên Chi đi bái tế tổ tiên, đột nhiên yêu phong nổi lên, sương đỏ bao phủ, mộ phần tổ tiên biến thành một mảnh phế tích.”
“Có thể thấy Triệu Liên Chi là người không lành, tuyệt đối không thể làm Thái tử phi, sẽ hại đến giang sơn xã tắc.”
Mặc cho Triệu Liên Chi khóc lóc làm loạn thế nào, hắn đều làm như không nghe thấy.
Triệu Liên Chi ôm hận lén lẻn vào Dưỡng Tâm Điện trong hoàng cung, muốn tìm Hoàng đế vạch trần những chuyện bẩn thỉu Thái tử từng làm.
Vừa châm nến lên, nàng ta đã sợ đến hồn bay phách tán.
“Liên Chi, nàng không màng tình nghĩa như vậy, thật khiến cô thất vọng. Cô giúp nàng ngoan ngoãn hơn một chút.”
Lục Thừa Dự giam lỏng Triệu Liên Chi.
So với Triệu Liên Chi, cuộc sống của muội muội dễ chịu hơn nhiều.
Khi ta đến đón nàng, nàng đang uống trà do chính tay Lục Thừa Dự pha.
Hứa Ngạn Tri quỳ bên chân nàng đấm chân cho nàng, Ngụy Sùng Dương đứng sau bóp vai mát-xa cho nàng.
“Tỷ tỷ, muội thấy ở lại đây cũng tốt.”
Đầu ta ong một tiếng, giận không chịu nổi.
“Muội quên bọn họ đã đối xử với muội thế nào rồi sao? Muội suýt chút nữa đã chết trong tay bọn họ!”
Lục Thừa Dự bóc một quả nho đút cho muội muội.
Muội muội ngọt ngào nheo mắt:
“Chẳng phải muội vẫn chưa chết sao, còn sống rất tốt nữa.”
“Hơn nữa, Thái tử ca ca, Sùng Dương ca ca và Ngạn Tri đều đã thật lòng thật dạ xin lỗi muội rồi. Thái độ sửa sai cũng rất tốt, muội thấy không cần phải so đo như vậy.”
“Đều do Triệu Liên Chi mê hoặc bọn họ. Nhưng bọn họ đã khiến Triệu Liên Chi trả giá gấp trăm gấp nghìn lần rồi. Bộ dạng thảm hại kia của Triệu Liên Chi, nhìn thôi muội đã buồn nôn.”
Muội muội trước mắt rõ ràng có dung mạo không khác trước, nhưng ta lại cảm thấy nàng vô cùng xa lạ.
Ta nghi ngờ Lục Thừa Dự tìm người giả mạo muội muội, đặt bẫy cho ta.
Vì vậy, ta phóng sát khí đi kiểm tra linh hồn bản nguyên của muội muội.
Kiểm tra xong, lòng càng chìm xuống đáy.
Đúng là muội muội.
Muội muội “ôi chao” một tiếng, đỡ búi tóc chậm rãi đứng dậy.
“Oan oan tương báo bao giờ mới dứt, cười một cái xóa hết thù xưa.”
“Muội đã tha thứ rồi, tỷ tỷ đừng cố chấp ra mặt thay muội nữa. Hiện giờ muội chỉ muốn ở bên Thái tử ca ca thật tốt.”
Hứa Ngạn Tri đúng lúc mở miệng, hốc mắt trống rỗng hướng về phía ta:
“Đại tỷ, tỷ cũng ở lại đi, làm trợ lực cho Thái tử điện hạ. Thái tử điện hạ sẽ không bạc đãi tỷ đâu.”
Lồng ngực ta phập phồng dữ dội. Một cơn phẫn nộ và áp lực khó tả trùm xuống đầu.
Ba nam nhân kia không ngừng lặp lại một câu:
“Cười một cái xóa hết thù xưa.”
“Ở lại đi, ở lại đi.”
Da đầu ta tê dại, vừa định phi thân rời đi.
Ánh vàng đầy trời ầm ầm đập xuống, ép chặt ta xuống đất.
Lục Thừa Dự nhấc chân giẫm lên lưng ta.
“Ngươi nói xem, sao ngươi lại không biết điều như vậy?”
“Năm xưa cô bảo ngươi dẫn binh giúp cô bức vua thoái vị, ngươi không chịu. Giờ bảo ngươi ở lại làm trợ lực cho cô, ngươi cũng không chịu.”
“Lần này hay rồi, ép cô phải dùng biện pháp cưỡng chế.”
Ngụy Sùng Dương bẻ miệng ta ra, nhét độc dược vào.
“Hứa tướng quân, trên đời này không phải chỉ có mình ngươi có pháp lực.”
“Trong hoàng thất nước ta từng có người phi thăng thành tiên, tự nhiên sẽ che chở Thái tử điện hạ.”
“Thuốc này là tiên nhân ban xuống. Thái tử phi cũng đã ăn một viên. Mong Hứa tướng quân sau này ngoan ngoãn nghe lời.”
Hắn kéo tóc ta, ép ta ngẩng mặt lên.
Ta vừa hay đối diện với muội muội đang khóc đến nước mắt giàn giụa.
“Thả tỷ ấy ra! Các ngươi không phải đã hứa với ta, chỉ cần ta uống thuốc đó, tỷ tỷ ta sẽ không cần uống sao?!”
Chương 10
Muội muội muốn xông tới.
Hứa Ngạn Tri siết chặt cổ nàng, chẳng nương tay chút nào, như muốn trút hết bất mãn tích tụ suốt thời gian qua.
Muội muội bị siết đến mặt đỏ bừng, rồi dần chuyển xanh tím.
“Tỷ tỷ… xin lỗi, đều là lỗi của muội…”
Ta gào lên một tiếng, điên cuồng giãy giụa.