QUAY LẠI CHƯƠNG 1 : https://vivutruyen2.net/doi-truong-chuyen-gia-thao-b-o-m/chuong-1

“Tôi không cần dài dòng.”

“Tôi đề nghị công bố đoạn ghi hình từ máy quay chấp pháp, phần ghi lại hiện trường điều tra. Sự thật là cách phản bác tốt nhất.”

Đội trưởng Lý nhìn tôi, ánh mắt sáng lên.

“Hiểu rồi. Chờ tôi liên lạc.”

Hôm sau, tài khoản chính thức của Công an thành phố đăng một thông báo về tình hình vụ án.

Nội dung thông báo chi tiết, ngôn từ chuẩn xác, không hề vòng vo.

“Chất trợ cháy công nghiệp”, “khóa cửa bị phá hủy bằng kỹ thuật chuyên nghiệp”, “hợp đồng bảo hiểm giá trị cao”, “kịch bản dàn dựng sẵn”.

Từng từ như nhát búa nện thẳng vào trái tim người đọc.

Vụ việc được định tội rõ ràng: chứng cứ xác thực, cấu thành tội danh mưu sát chưa thành với tình tiết đặc biệt nghiêm trọng.

Cuối bản thông báo, đính kèm một đoạn video đã được xử lý.

Trong video, kỹ thuật viên tại hiện trường tìm thấy chai trợ cháy bị ném ở góc phòng.

Ống kính đặc tả rõ biểu tượng đầu lâu cảnh báo hóa chất nguy hiểm trên thân chai.

Một cảnh khác cho thấy bảng mạch điều khiển khóa cửa bị phá, với nút nối dây chuyên nghiệp và không thể phục hồi – “nút chết”.

Dư luận lập tức đảo chiều.

Những lời chỉ trích tôi trước đó bị làn sóng phẫn nộ của cư dân mạng cuốn sạch.

“Đm! Đây là giết người mà! Suýt nữa thì thành công rồi!”

“Phụ nữ độc ác nhất! Con này đúng là ma quỷ đội lốt người!”

“Thương cho anh chuyên gia phá b /om, đúng là từ cõi chết quay về!”

“Phải trừng trị thích đáng! Loại người này không tử hình là trời không có mắt!”

Tiếng hô đòi trừng phạt “cặp đôi tội ác” tràn ngập khắp internet.

Có lẽ bố mẹ Lâm Uyển cũng đọc được tin tức, lại đến bệnh viện tìm tôi.

Lần này, họ không còn bộ dạng hung hăng trước đó.

Vừa bước vào phòng bệnh, cả hai quỳ sụp xuống.

“Chí Thành! Chúng tôi sai rồi! Là chúng tôi dạy con không nghiêm! Chúng tôi xin lạy cậu!”

“Xin cậu, tha cho Uyển Uyển một lần! Nó còn trẻ lắm! Bao nhiêu tiền cậu cần, chúng tôi đều đưa!”

Họ vừa khóc vừa quỳ, cố ôm lấy chân tôi.

Tôi còn chưa kịp mở miệng, mấy người đồng đội vừa nghe tin đã lập tức chạy đến, lôi họ ra ngoài.

“Cút đi! Chỗ này không chào đón các người! Đừng để dơ bẩn cả nơi này nữa!”

Phòng bệnh cuối cùng cũng yên tĩnh trở lại.

Tôi mở điện thoại, bắt đầu livestream.

Đây là lần đầu tiên tôi đối diện với công chúng kể từ sau vụ việc.

Tôi không quay mặt, ống kính chỉ hướng về bàn tay quấn đầy băng gạc của mình.

Bên cạnh tay, là chiếc bấm móng tay trẻ em đã vỡ nát trong vụ nổ.

Livestream lập tức thu hút hàng triệu người xem.

Dòng bình luận cuộn nhanh không ngừng, toàn là lời động viên và ủng hộ.

Tôi không nói gì, chỉ lặng lẽ đặt tay và chiếc bấm móng tay lên khung hình.

Rất lâu sau, tôi mới lên tiếng, giọng khàn đặc.

“Mạng của tôi là của quốc gia, không phải công cụ để các người đem ra lừa đảo bảo hiểm.”

Câu nói này lập tức nổ tung trên hot search.

Ở một phòng nào đó trong trại tạm giam thành phố.

Trương Dương đang đờ đẫn nhìn màn hình TV chiếu bản tin.

Khi nghe đến câu nói ấy của tôi, cả người hắn run bắn lên.

Hắn biết, mọi thứ kết thúc rồi.

Hắn lập tức đề nghị với cán bộ quản giáo.

“Tôi muốn tố giác. Lâm Uyển còn giấu cảnh sát nhiều chuyện. Tôi muốn lập công!”

Còn ở một phòng khác.

Lâm Uyển cũng thấy tin tức, thấy toàn bộ mạng xã hội đang nguyền rủa mình.

Cô ta không thể tin nổi, cô ta cảm thấy cả thế giới đã phản bội cô.

Cô ta bắt đầu gào thét, mất kiểm soát trong trại giam, hét chửi tên tôi.

“Mục Chí Thành! Anh không được chết tử tế đâu! Anh hủy hoại hết mọi thứ của tôi!”

Tinh thần của cô ta, hoàn toàn sụp đổ rồi.

8

Trong phòng thẩm vấn, ánh đèn trắng lạnh lẽo.

Trương Dương ngồi đối diện tôi, cách một lớp kính một chiều.

Hắn tiều tụy đi nhiều, hốc mắt trũng sâu, ánh mắt đầy sợ hãi và hối hận.

“Là Lâm Uyển, tất cả là do cô ta đề xuất trước.” Giọng hắn run như cái sàng.

“Cô ta nói sống với anh khổ quá, ngày nào cũng thấp thỏm lo sợ, lại không có tiền.”

“Cô ta nói cô ta chịu đủ những ngày không có tương lai này rồi.”

“Cô ta nói cô ta muốn ở bên tôi, nhưng chúng tôi không có tiền, cô ta bảo chỉ khi anh chết, thì chúng tôi mới có thể sống yên ổn.”

“Vì vậy, cô ta nghĩ ra cách này, lấy tiền bảo hiểm và tiền tử tuất, rồi chúng tôi có thể cao chạy xa bay.”

Trương Dương như trút gánh nặng, tuôn hết mọi chuyện như trút đậu.

“Còn cái thai trong bụng cô ta thì sao?” Đội trưởng Lý hỏi, giọng lạnh như băng.

Trên mặt Trương Dương lộ ra một nụ cười kỳ lạ, giống như là giễu cợt, lại giống như là giải thoát.

“Đứa con?”

“Tháng mang thai không khớp chút nào. Chúng tôi ở bên nhau còn sớm hơn những gì cô ta nói với anh.”

“Có phải con tôi hay không, tôi cũng không chắc.”

“Đời sống cá nhân của cô ta ra sao, các anh có thể điều tra, còn phong phú hơn tôi tưởng nhiều.”