Nắp quan tài chậm rãi khép lại.
Từng chiếc đinh nặng nề được đóng xuống.
Ta nhìn thấy hồn phách nương thân đứng trên quan tài.
Người đã hoàn toàn trong suốt.
Người ngồi xổm xuống, nở với ta một nụ cười rất đẹp.
Đây là lần đầu tiên ta thấy người cười nhẹ nhõm như vậy.
Người vươn một ngón tay, nhẹ nhàng điểm lên trán ta.
Ta không cảm nhận được trọng lượng, nhưng không hiểu sao lại thấy trán hơi nóng.
“Nhu Nhu, phải sống thật tốt.”
Ta nghe thấy trong đầu vang lên một giọng nói cực khẽ, cực dịu dàng.
Ngay sau đó, người hóa thành vô số đốm sáng vàng, xuyên qua nóc đại sảnh, hoàn toàn tan biến trong gió lạnh.
Ta ngơ ngác nhìn mái nhà.
“Nương thân đi rồi.” Ta quay đầu nói với Bùi Yến.
Bùi Yến nhìn chằm chằm vào khoảng không, nhìn đến khi mắt cay xè rơi lệ, nhưng chẳng thấy gì cả.
Hắn như mất hết sức lực, quỳ sụp bên quan tài, đặt trán lên lớp gỗ nam lạnh băng, mặc cho tiếng nức nở bị đè nén vang vọng trong đại sảnh.
Trên đời này, không còn Cố Vân Thư nữa.
…
Rất nhiều năm sau.
Người trong kinh thành ai cũng biết, Bùi tướng quyền khuynh thiên hạ là một Diêm Vương sống.
Hắn một mình nắm quyền, thủ đoạn tàn nhẫn, nhưng cả đời không cưới, lại có một cô con gái.
Hắn cưng chiều nàng đến tận xương tủy.
Chỉ cần là thứ con gái nhìn trúng, dù là sao trên trời, hắn cũng muốn hái xuống.
Nhưng hắn không cho phép bất cứ ai trong phủ nhắc đến phu nhân của hắn.
Ai nhắc, kẻ đó chết.
Năm ta cập kê, tóc Bùi Yến đã bạc trắng.
Rõ ràng hắn còn chưa đến bốn mươi, nhưng đã già như khúc gỗ mục sắp tàn.
Mỗi đêm, ta đều nghe thấy tiếng ho bị đè nén truyền ra từ chính viện.
Thái y nói, đó là uất kết trong lòng, thuốc thang vô dụng.
Đêm sau khi làm xong lễ cập kê.
Bùi Yến gọi ta đến thư phòng.
Hắn lấy từ ám cách ra một chiếc hộp gỗ nhỏ vô cùng tinh xảo.
Mở ra, bên trong chỉ có một tờ giấy nợ đã được bồi lại cẩn thận.
Hắn vuốt ve tờ giấy nợ ấy, ánh mắt vẩn đục mà trống rỗng.
“Nhu Nhu, đợi phụ thân chết rồi, con hãy đặt thứ này vào quan tài của phụ thân.”
Hắn quay đầu nhìn ta, khóe mắt có một giọt lệ đục ngầu trượt xuống.
“Phụ thân mang nó đi tìm nàng. Con nói xem, nàng có bằng lòng để phụ thân trả nợ không?”
Ta nhìn tờ giấy nợ gánh cả đời khổ nạn của nương thân, không nói gì.
Bùn đất và tuyết từng đè lên người nàng, đã tan từ lâu rồi.
Nhưng cỗ quan tài đè lên trái tim Bùi Yến, đời này hắn cũng không đặt xuống được.