“Còn cô, mặt cũng hủy rồi, tử cung cũng phế rồi, cô căn bản không còn được xem là một người phụ nữ nữa, đáng thương thật đấy ha ha ha.”

Mặt tôi bị cô ta ép sát vào gương, cơn đau dữ dội kích thích bản năng sinh tồn.

Tôi vùng vẫy muốn đẩy cô ta ra.

Trong lúc giằng co, tôi vô tình đẩy cô ta ngã vào kệ đồ.

Tôi còn chưa kịp phản ứng, Tiêu Dật Trần đã xô mạnh tôi ra, vững vàng ôm Bạch Tĩnh vào lòng.

Bạch Tĩnh bị đẩy bất ngờ cũng sững người.

Nhưng cô ta phản ứng rất nhanh, lập tức ngẩng đầu nhìn Tiêu Dật Trần, khóc đến lê hoa đới vũ.

“Dật Trần, em chỉ tới nói với chị Nghiên rằng chiều nay là buổi tổng duyệt hôn lễ, không hiểu sao chị ấy lại đột nhiên đẩy em.”

Tiêu Dật Trần xót xa nhìn mảng đỏ không rõ ràng trên trán Bạch Tĩnh, quay sang tôi, ánh mắt tràn đầy thất vọng và phẫn nộ.

“Khương Nghiên, sao cô lại độc ác như vậy?

Cô tự mình bị hủy dung rồi, còn muốn hủy hoại cả người khác sao?”

“Tiểu Tĩnh đồng ý giúp cô xuất hiện trong hôn lễ, còn đưa con trai cho cô nuôi, cô ấy lương thiện như vậy, sao cô nỡ lòng!”

Lời của Tiêu Dật Trần như một lưỡi dao hung hăng đâm thẳng vào tim tôi.

Sợi dây mang tên lý trí trong tôi lập tức đứt phựt.

Tôi đột nhiên bộc phát, chộp lấy dao cạo trên bồn rửa mặt, ném mạnh vào tấm gương.

“Choang”

Gương vỡ tan tành, giống hệt cuộc đời tan nát của tôi.

Tôi gào thét chói tai về phía bọn họ.

“Rốt cuộc ai mới là kẻ độc ác!

Tiêu Dật Trần, tôi bị hủy dung như thế nào?

Tôi vì sao không thể sinh con?

Cô ta rốt cuộc là thật lòng hay đã sớm mưu tính?

Từng chuyện từng chuyện này, anh dám giải thích cho tôi nghe không!”

Ánh đèn trong phòng tắm mờ ảo, kết hợp với gương mặt máu thịt be bét của tôi và những lời chất vấn thê lương, giống như một ác quỷ đầy oán hận trong phim ảnh, chết đi rồi quay về đòi mạng.

Tiêu Dật Trần và Bạch Tĩnh vậy mà đồng thời sợ đến câm lặng.

Rất lâu sau, Tiêu Dật Trần mới hoàn hồn, anh ta chỉ hoảng loạn trong chốc lát, sau đó sự chột dạ liền biến thành tức giận.

“Cô đang nói nhảm cái gì vậy!

Tôi thấy cô đã điên rồi, người đâu, mau tới đây!”

Rất nhanh sau đó có hai bảo vệ chạy tới.

Tiêu Dật Trần run rẩy đưa tay chỉ vào tôi mà nói.

“Vợ tôi bị kích thích quá mức đã phát điên rồi, hiện tại có xu hướng bạo lực nghiêm trọng, mau đưa cô ấy vào bệnh viện tâm thần.”

Vừa dứt lời, hai bảo vệ lập tức tiến lên khống chế tôi.

Đến lúc đó tôi mới phản ứng được Tiêu Dật Trần vừa nói gì, bắt đầu vùng vẫy dữ dội.

“Không, tôi không điên, thả tôi ra, tôi không đi bệnh viện tâm thần!

A!”

Nhưng căn bản không có ai nghe tôi.

Thấy tôi giãy giụa quá mạnh, Tiêu Dật Trần lạnh giọng nói với bác sĩ gia đình đứng bên cạnh.

“Tiêm cho cô ấy một mũi an thần.”

Một cơn đau nhói nơi cổ truyền tới, ý thức tôi dần dần mờ đi.

Tôi nhìn Tiêu Dật Trần đang lạnh lùng nhìn tôi không chút cảm xúc và Bạch Tĩnh với vẻ mặt đắc ý.

Tuyệt vọng, không cam lòng và phẫn nộ đan xen cuộn trào trong lòng.

Ngay trước khoảnh khắc ngất đi,

tôi nghĩ,

nếu có thể quay lại năm năm trước,

tôi nhất định, nhất định sẽ không nắm lấy bàn tay Tiêu Dật Trần đã đưa về phía tôi.

Khi tỉnh lại phát hiện mình đang ở bệnh viện, tôi đã bình tĩnh tiếp nhận sự thật này.

Có lẽ là nghĩ tôi vẫn còn giá trị lợi dụng, tối hôm trước ngày cưới anh ta gọi điện cho tôi để trấn an.

“Hôm đó buổi chiều anh cũng chỉ sợ mặt Bạch Tĩnh xảy ra chuyện gì thì không thể giúp em dự hôn lễ, cũng sợ em chọc giận cô ấy khiến cô ấy đổi ý, nên mới giả vờ nổi giận với em, đưa em tới bệnh viện, cũng là vì sức khỏe của em thôi.

A Nghiên, đừng giận.”

“Sau hôn lễ anh sẽ bù đắp cho em thật tốt, anh đã quyết định rồi, sau khi kết hôn sẽ chuyển hết tài sản đứng tên anh sang cho em, sau này nếu anh còn hỗn láo, em cứ để anh ra đi tay trắng.”

“Hai ngày này có rất nhiều việc liên quan đến hôn lễ cần xử lý, anh sẽ không tới thăm em nữa.

Em nghe lời bác sĩ dưỡng bệnh cho tốt, đến lúc đón em mà anh thấy em gầy đi, anh sẽ phạt em đó.”

Câu cuối cùng anh ta nói rất mập mờ, còn tôi thì không giống như trước kia đáp lại anh, mà lạnh nhạt mở miệng.

“Dật Trần, em cũng chuẩn bị cho anh một món quà, để trong chiếc hộp sắt ở phòng ngủ của chúng ta, anh nhớ đi lấy.”

Tiêu Dật Trần cười nói được.

Sau khi cúp máy, tôi vô cảm ném điện thoại vào tường.

Căn phòng bừa bộn tan hoang, những thứ có thể đập phá đều đã bị tôi đập hết.

Có lẽ là Tiêu Dật Trần đã dặn dò từ trước, nên không có ai tới ngăn cản tôi.

Đêm đó tôi không ngủ, ngồi trên giường bệnh trong bệnh viện, nhìn trăng suốt cả đêm.

Sáng sớm hôm sau, có người gõ cửa phòng bệnh.

Tôi ngây người quay đầu lại, nhìn thấy người tới đón tôi rời đi.

Tôi trở về sơn trang.

Đám người làm thấy tôi thì thì thầm to nhỏ.