Liễu đại nhân thấy nữ nhi nhận lỗi, cũng mềm lòng. Lên triều, ông ta dâng tấu hạch tội Thẩm Yến, chỉ nói mọi chuyện là do hắn cố ý dụ dỗ, nữ nhi của ông ta mới phạm sai lầm.
Thẩm Yến bị nha môn bắt đi, nhốt trong lao. Ngày ngày hắn chỉ mong được gặp Liễu Nhân Nhân một lần, mong sớm được thả ra ngoài.
Khi tin tức truyền đến, ta bỗng nhớ đến đời trước, khi Thẩm Yến và Tần Triều Vân vì muốn đánh tráo con mà lạnh mắt nhìn ta khó sinh đến chết.
Ta hít sâu một hơi, đặt tay lên bụng.
Thẩm Húc quan tâm nhìn ta:
“Sao vậy? Thái y vừa chẩn ra nàng có thai, không được suy nghĩ nhiều.”
“Nhị phòng cho dù có náo loạn đến lật trời, đó cũng là chuyện của bọn họ, không liên quan đến nàng.”
Đúng vậy. Mấy ngày trước thân thể ta khó chịu, vậy mà ngất đi trong phòng. Thẩm Húc vội vàng vào cung mời thái y đến, phát hiện ta đã mang thai hai tháng.
Còn về việc viên phòng từ lúc nào…
Chỉ có thể trách ta tham chén, uống rượu làm lỡ chuyện.
Ta nắm chặt tay Thẩm Húc:
“Hầu gia, bất kể xảy ra chuyện gì, chàng cũng sẽ bảo vệ ta và đứa bé, đúng không?”
Thẩm Húc cong môi:
“Đó là đương nhiên. Nàng và con là thê nhi của ta. Ta nhất định sẽ bảo vệ hai người chu toàn.”
“Sao, không tin ta à?”
Tám tháng sau, ta một sớm lâm bồn.
Hắn không màng mọi người khuyên can, đích thân canh bên giường, nghiêm túc nói với ta:
“Mộc Vân, ta muốn nói với nàng một bí mật.”
Ta đau đến mức chẳng còn tâm trí quan tâm bí mật của hắn, đẩy hắn ra ngoài.
Sáng hôm sau, khi ánh bình minh ló rạng, trưởng tử của chúng ta ra đời.
Sự xuất hiện của sinh mệnh mới đã xua tan toàn bộ u ám của kiếp trước.
Từ nay về sau, tất cả đều là ngày lành.
Hết.