“Liễu Như Yên, ta thật lòng đối đãi với nàng, nàng vậy mà lại chê nghèo thích giàu, xu nịnh quyền thế đến thế.”

“Ta học từ ngươi thôi. Chuyện ngươi liên hợp với trưởng tỷ hãm hại Chử Ngọc Cẩm, đừng tưởng ta không biết.”

“Lưu ma ma, đánh cho ta, đuổi tên tiểu nhân này ra ngoài.”

Sắc mặt Liễu Như Yên lạnh xuống, không chút lưu tình nói.

“Liễu Như Yên, ta sẽ không tha cho nàng. Đợi ta xử lý xong Chử Ngọc Cẩm, ta sẽ quay lại tính sổ với nàng.”

Cố Yến Thanh mặc kệ đau đớn trên người, hung dữ nhìn chằm chằm Liễu Như Yên.

Liễu Như Yên trợn trắng mắt, khinh thường xoay eo rời đi.

Thôi Vịnh Văn râu ria xồm xoàm nằm trên giường, hắn vẫn không thể chấp nhận hiện thực.

Hai đứa trẻ mặt mày ủ rũ ngồi dưới mái hiên, suy nghĩ sau này phải làm sao.

Còn Cố Yến Thanh thì chạy đến trước cửa Chử phủ, gào lên rằng hắn biết sai rồi, bảo ta tha thứ cho hắn.

Hắn bằng lòng ở rể Chử gia.

Ta không gặp hắn.

Một tháng sau, ta cùng Hạ Tang đi dạo phố, nhìn thấy Thôi Vịnh Văn và con trai hắn đang ăn xin.

Còn Cố Yến Thanh và con gái hắn, đã bị hắn bán vào Xuân Hương Lâu.

“Tiểu thư, chỗ đó của Thôi Vịnh Văn bị Cố Yến Thanh cắt mất rồi.”

Hạ Tang che miệng, nhịn không được cười.

Ta không hề bất ngờ.

Dù sao, chính ta đã bảo Đông Vinh ngày ngày lải nhải bên tai Cố Yến Thanh rằng tất cả đều tại Thôi Vịnh Văn, là do thứ kia của hắn gây họa.

Nhìn hai người kiếp trước được ta nuôi dưỡng sung sướng như vàng như ngọc, nay lại rơi vào cảnh thê thảm như vậy, tâm trạng ta tốt đến không thể tốt hơn.

“Tiểu thư, Thôi nhị công tử gửi thư tới.”

Hạ Tang cười hì hì nói, đưa thư cho ta.

Ta nhìn nét chữ trên phong thư, chợt cảm thấy phụ tử Thôi Vịnh Văn cũng nên lên đường đến thế giới cực lạc rồi.