Tỷ ấy xuất hiện trước cửa Trấn Bắc Hầu phủ vào một buổi chiều nắng rực rỡ. Khi đó, ta đang tỉa cành hoa trong vườn. Quản gia hớt hải chạy vào, thở không ra hơi: “Thế tử phi! Không xong rồi! Thẩm… Thẩm đại tiểu thư quay về rồi!”
Kéo cắt trong tay ta “cạch” một tiếng rơi xuống đất. Điều phải đến cuối cùng cũng đến. Ta hít sâu một hơi, nỗ lực giữ bình tĩnh: “Tỷ ấy đâu?”
“Ở… ở tiền sảnh, muốn gặp Thế tử.”
Ta đặt kéo xuống, lau tay, đi về phía chính sảnh. Chưa vào cửa, đã nghe thấy bên trong truyền đến giọng nói kiêu kỳ lại mang theo chút uất ức của Thẩm Thanh Nguyệt: “Cảnh Thâm ca ca, muội quay về rồi. Muội chơi mệt rồi, không muốn phiêu bạt giang hồ nữa. Huynh… huynh còn muốn muội không?”
Bước chân ta khựng lại nơi cửa.
【A a a! Nữ chính quay về rồi! Chính chủ xuất hiện!】
【Ta biết mà! Nàng ấy vừa về là kịch hay bắt đầu ngay!】
【Mau xem phản ứng nam chính! Chắc chắn anh ấy kích động lắm!】
Ta nhìn qua khe cửa, thấy Thẩm Thanh Nguyệt mặc một bộ đồ giang hồ phong trần, tóc buộc đơn giản sau gáy, nhưng gương mặt không hề tiều tụy, ngược lại vì thường xuyên ở ngoài mà làn da mang màu lúa mì khỏe khoắn. Tỷ ấy vẫn rạng rỡ và sinh động như vậy, như một ngọn lửa không bao giờ tắt.
Còn Cố Cảnh Thâm đứng trước mặt tỷ ấy, lưng quay về phía ta, ta không nhìn rõ biểu cảm của chàng. Nhưng ta thấy vai chàng hơi run rẩy. Là vì kích động sao?
Thẩm Thanh Nguyệt thấy chàng không nói lời nào, lại tiến lên một bước, nắm lấy tay áo chàng, khẽ lay lay. Đây là chiêu làm nũng quen thuộc từ nhỏ của tỷ ấy, Cố Cảnh Thâm trước đây chưa bao giờ kháng cự được.
“Cảnh Thâm ca ca, sao huynh không nói gì? Có phải huynh… giận muội rồi không? Muội biết sai rồi, sau này muội không chạy nữa, muội sẽ ngoan ngoãn gả cho huynh, làm thê tử của huynh, có được không?” Tỷ ấy nói, hốc mắt đỏ lên, chực khóc. Vẻ mặt đó, nhìn thôi cũng thấy thương.
【Huhu, Nguyệt Nguyệt đáng thương của ta, mau ôm nàng ấy đi Cố Cảnh Thâm!】
【Anh ấy chắc chắn xót chết đi được, dù sao cũng là cô gái anh ấy yêu bao nhiêu năm.】
Ta thấy Cố Cảnh Thâm nâng tay lên, dường như muốn vuốt ve khuôn mặt tỷ ấy. Tim ta lúc đó chìm xuống đáy vực. Ta thậm chí đã chuẩn bị sẵn tâm lý, đợi chàng mở lời nói câu “Ngươi cút đi, người ta muốn cưới là Thanh Nguyệt”. Sau đó ta có thể cầm lấy “công đạo” của mình, tiêu sái rời đi.
Nhưng, tay chàng khựng lại giữa không trung. Chàng chậm rãi gỡ tay Thẩm Thanh Nguyệt ra. Sau đó, chàng nói. Giọng bình thản nhưng mang theo một tia mệt mỏi: “Thanh Nguyệt, ta đã thành thân rồi.”
Biểu cảm trên mặt Thẩm Thanh Nguyệt tức khắc đóng băng: “Thành… thành thân rồi? Sao có thể! Huynh lừa muội, đúng không? Huynh chỉ muốn chọc tức muội nên mới nói vậy!”
“Ta không lừa nàng.” Cố Cảnh Thâm xoay người, cuối cùng cũng nhìn thấy ta đứng ở cửa. Ánh mắt chàng có một khoảnh khắc hoảng loạn. Nhưng chàng nhanh chóng trấn tĩnh lại, đưa tay về phía ta: “Thanh Thiển, lại đây.”
Ta sững sờ tại chỗ, không nhúc nhích. Chàng có ý gì? Muốn tuyên bố chủ quyền trước mặt Thẩm Thanh Nguyệt sao?
【??? Chuyện gì thế này? Nam chính không phải nên ôm nữ chính nói “Anh vẫn luôn đợi em” sao?】
【Anh ta lại gọi nữ phụ lại? Anh ta muốn làm gì?】
【Ta biết rồi! Anh ta muốn nữ phụ tự biết điều mà nhường chỗ! Chắc chắn là vậy!】
Thẩm Thanh Nguyệt cũng nhìn thấy ta. Ánh mắt tỷ ấy khi chạm vào y phục hoa lệ và trâm châu trên đầu ta liền trở nên sắc nhọn: “Thẩm Thanh Thiển? Sao lại là ngươi?” Tỷ ấy lao đến trước mặt ta, không tin nổi nhìn ta từ trên xuống dưới: “Ngươi… ngươi gả cho Cảnh Thâm ca ca?”
Ta chưa kịp nói gì, Cố Cảnh Thâm đã bước tới, che chắn cho ta ở phía sau. Chàng đứng trước mặt ta như một ngọn núi: “Phải, ta cưới Thanh Thiển.” Chàng nói với Thẩm Thanh Nguyệt, “Nàng hiện giờ là thê tử của ta, là