“Khống Hồn Linh của Thần Điện quả nhiên bá đạo. Chỉ tiếc là, các ngươi hình như quên mất, nữ nhi Hoàng Phủ gia ta không chỉ có huyết mạch Thánh nữ, mà còn có cái ngạo cốt truyền đời của Hoàng Phủ gia!”

Lời vừa dứt, một bóng dáng như chim ưng vồ mồi từ ngoài điện lao vào. Trên tay ông cầm một cây trường cung cổ phác. Cung như trăng rằm, tiễn tựa sao băng.

*Vút!*

Một tiếng xé gió sắc lẹm vang lên. Một mũi tiễn sắt nhanh như chớp, bắn chính xác vào chiếc Khống Hồn Linh.

*Choảng!*

Một tiếng vang giòn giã. Chiếc chuông bạc nhỏ bị bắn xuyên, rơi xuống đất vỡ tan tành. Còn cổ tay của vị Đại trưởng lão cao cao tại thượng kia cũng bị lực đạo khổng lồ của mũi tên làm cho máu chảy đầm đìa.

Biến cố đột ngột khiến mọi người sững sờ. Ta cảm thấy đầu óc nhẹ bẫng. Sức mạnh khống chế ta theo sự tan vỡ của chiếc chuông mà biến mất không dấu vết. Quyền điều khiển cơ thể trở lại trong tay ta. Ta thở phào một hơi dài, gần như khuỵu xuống vì kiệt sức.

Ta xoay người nhìn người vừa đến. Là phụ thân ta, Hoàng Phủ Tung. Ông cầm trường cung, dáng người hiên ngang như một vị chiến thần bất bại. Phía sau ông là những hàng dài Huyền Giáp quân mặc hắc giáp, vây kín toàn bộ đại điện không một kẽ hở.

“Cha…”

Ta nghẹn ngào gọi một tiếng. Phụ thân gật đầu với ta, trao cho ta một ánh mắt an tâm. Sau đó, ông hướng cái nhìn lạnh lẽo về phía Đại trưởng lão mặt cắt không còn giọt máu.

“Lão già, hai mươi năm trước, ngươi hại chết thê tử ta. Hai mươi năm sau, ngươi lại muốn khống chế con gái ta sao? Hôm nay, Hoàng Phủ Tung ta sẽ cùng ngươi tính cả nợ mới lẫn nợ cũ!”

20

Sự xuất hiện của phụ thân hoàn toàn xoay chuyển cục diện. Đại trưởng lão nhìn vết thương trên cổ tay, rồi nhìn đội quân đen nghịt ngoài điện, sắc mặt khó coi đến cực điểm.

“Hoàng Phủ Tung!”

Lão nghiến răng nói:

“Ngươi lại dám ra tay với ta? Ngươi có biết ta là ai không?”

“Ta đương nhiên biết.” Phụ thân chậm rãi hạ trường cung, từng bước tiến về phía lão. Mỗi bước ông đi, khí thế lại tăng thêm một phần. Đó là sát khí thiết huyết được tôi luyện từ chiến trường, từ trong núi xác biển máu. Nó khiến cho những cao thủ Thần Điện ở đây cũng cảm thấy khó thở.

“Ngươi là Đại trưởng lão của Tuyết Sơn Thần Điện, là cữu công trên danh nghĩa của thê tử ta. Và hơn hết, ngươi là nguyên hung đã hại chết thê tử ta!”

Giọng phụ thân lạnh như băng.

“Năm đó, vì tranh đoạt vị trí Điện chủ, ngươi không ngần ngại gieo Hồn ấn độc ác vào người thê tử ta, ép bà phải nghe theo. Bà không tuân, ngươi liền ngầm tăng cường sự phản phế của Hồn ấn, khiến bà ngày đêm chịu nỗi khổ xé rách thần hồn. Cuối cùng, ngươi còn cấu kết với nữ độc phụ trong cung, trong ngoài cùng đánh, khiến bà trong tuyệt vọng mà hương tiêu ngọc tuyệt.”

“Ngươi tưởng mọi chuyện ngươi làm đều thiên y vô phùng sao? Ngươi sai rồi.”

“Thê tử ta trước khi lâm chung đã kể hết mọi chuyện cho ta. Bà bảo ta hãy nhẫn, hãy đợi. Đợi một cơ hội có thể nhổ tận gốc lũ ngụy quân tử bẩn thỉu các ngươi!”

Mỗi lời phụ thân nói như một nhát búa nặng nề nện vào tim Đại trưởng lão, khiến khuôn mặt cố tỏ ra bình tĩnh của lão vỡ vụn, hiện lên vẻ kinh hãi tột độ.

“Ngươi… sao ngươi biết được? Điều này không thể nào!”

“Không có gì là không thể.” Phụ thân đã bước đến trước mặt lão, nhìn xuống từ trên cao.

“Ta đã nhẫn nhịn hai mươi năm, bố cục hai mươi năm. Ngươi tưởng năm năm nay ta thực sự lui về dưỡng lão, không màng thế sự sao? Ta vẫn luôn âm thầm điều tra Thần Điện các ngươi. Sự hủ bại bên trong, dã tâm của các ngươi, mọi bí mật của các ngươi, ta đều nắm rõ như lòng bàn tay. Thậm chí, trong nội bộ các ngươi có bao nhiêu kẻ bất mãn với vị Đại trưởng lão như ngươi, ta cũng biết rõ mười mươi.”